Hình như là dựa vào cơ thể và bộ pháp, hạ thấp trọng tâm rồi thuận thế đẩy ngược lại?
Nên dùng lực không lớn mà vẫn vỗ bay được mình?
Izawa Sugi không nhịn được bắt chước lại động tác vừa rồi của Thầy Urokodaki, nhưng bắt chước được hai cái cậu chợt phản ứng lại: "Không đúng! Thiếu niên kia mang theo quỷ sau lưng, tại sao thầy Urokodaki lại ngăn cản mình?"
Trước đây, dù ác quỷ tấn công cha mẹ nuôi của Izawa Sugi, nhưng cậu đã xử lý con quỷ đó và cha mẹ cũng bình an vô sự, nên thái độ của cậu đối với loài quỷ là “có thù nhưng chưa đến mức căm hận”.
Nhưng bây giờ thì khác.
Kể từ lần trước Douma làm hại bao nhiêu người, lại còn ác độc khoét sâu vào nỗi day dứt trong lòng Kocho Kanae, Izawa Sugi trở nên cực kỳ căm ghét loài quỷ.
Nhưng thầy Urokodaki lại chặn đòn tấn công của cậu, tại sao chứ?
Izawa Sugi đương nhiên không nghĩ thầy Urokodaki bao che cho quỷ, có lẽ thầy ấy có lý do riêng?
Vì trong lòng có nghi hoặc, Izawa Sugi muốn biết nguyên nhân, thế là cậu đưa tay quệt mặt, chẳng thèm để ý bùn đất và cỏ dại trên người, nhảy tưng tưng như con bọ chét chạy về phía ngôi nhà.
Tốc độ của Izawa Sugi nhanh hơn Kamado Tanjiro nhiều. Thầy Urokodaki vừa dẫn Tanjiro đến cửa nhà thì Izawa Sugi cũng chạy tới nơi.
Có lẽ vì Izawa Sugi từng tấn công em gái Nezuko, nên khoảnh khắc nhìn thấy cậu, Kamado Tanjiro căng thẳng ôm chặt cái gùi tre trong lòng, sợ Izawa Sugi lại lao vào tấn công.
Izawa Sugi nhướng mày, hỏi thầy Urokodaki: "Chuyện này là thế nào ạ?"
Thầy Urokodaki bình tĩnh nói: "Đây là Kamado Tanjiro, trong gùi tre là em gái cậu ta, Nezuko."
Izawa Sugi hít vào một hơi khí lạnh: "Em gái? Biến thành quỷ rồi?"
Ánh mắt cậu nhìn Kamado Tanjiro trở nên đồng cảm: "Vậy thì thảm quá, nhưng không thể vì là em gái mà không xuống tay được. Hay là để tôi đâm chết nó giúp cậu nhé? Cậu cứ hận tôi là được rồi."
Kamado Tanjiro nghe xong sững sờ, vội vàng nói: "Khoan đã, Nezuko chưa từng ăn thịt người! Em ấy cũng sẽ không ăn thịt người đâu! Tôi sẽ trông chừng em ấy! Tôi đang tìm cách biến em ấy trở lại thành người, xin... xin hãy tha cho em ấy!"
Biểu cảm của Izawa Sugi trở nên vi diệu. Chuyện này sao có thể đồng ý được? Chẳng khác nào bắt con hổ ăn cỏ, hoàn toàn không thể xảy ra.
Hơn nữa thiếu niên này bảo sẽ trông chừng em gái không ăn thịt người? Thiếu niên à, cái thân hình nhỏ bé đó của cậu có làm được không đấy? Cậu rất có thể là kẻ xui xẻo đầu tiên bị em gái mình gặm đấy biết không?
Tuy nhiên, xét đến việc thầy Urokodaki ngăn cản trước đó, Izawa Sugi không tỏ thái độ ngay mà nhìn sang thầy Urokodaki: "Ngài thấy sao ạ?"
Thầy Urokodaki thản nhiên nói: "Cậu im miệng trước đi."
Thầy Urokodaki quay sang nói với Kamado Tanjiro: "Để em gái cậu lại chỗ ta. Có ta ở đây, chỉ cần con bé không ăn thịt người, tên kia không có khả năng vượt qua ta để ra tay đâu."
Izawa Sugi: = =+
Câu này nghe ngứa tai thật đấy.
Thầy Urokodaki nói tiếp: "Cậu theo ta lên núi. Nếu cậu có thể trở về trước khi mặt trời mọc vào sáng mai, ta sẽ công nhận cậu."
Kamado Tanjiro nghe xong tinh thần chấn động, nhưng ngay sau đó lại lo lắng nhìn sang Izawa Sugi.
Nếu cậu đi lên núi với ngài Urokodaki, để em gái lại trong phòng, nhỡ đâu người này ra tay với Nezuko...
Thầy Urokodaki nói: "Mặt trời lặn rồi, cho em gái cậu ra ngoài đi."
Nếu ông nhớ không nhầm, trong thư Uzui Tengen hình như có nhắc một câu...
Kamado Tanjiro không hiểu lắm, nhưng cũng không muốn em gái cứ trốn mãi trong cái gùi tre chật chội, thế là cậu cởi lớp vải trắng quấn ngoài gùi tre, để cô em gái tóc dài với dung mạo tú lệ Nezuko bước ra.
Izawa Sugi: !
Cậu há hốc mồm, nhìn cô gái xinh đẹp trước mắt, đặc biệt là đôi mắt to màu hồng phấn trong veo kia, đột nhiên rùng mình một cái: Cậu vẫn đang trong bộ dạng con khỉ bùn!
Thực sự chỉ trong một tích tắc, bóng dáng Izawa Sugi đã biến mất tăm.
Kamado Tanjiro ngơ ngác: "Hả?"
Thầy Urokodaki hừ một tiếng, đúng là không hổ danh Kế tử của Uzui Tengen.
Thầy Urokodaki bình thản nói: "Kệ nó đi, thằng nhóc đó chắc chạy đi tắm rồi. Nhìn cái bộ dạng lấm lem bùn đất đó của nó, đáng đời!"
Sau đó thầy Urokodaki để Nezuko nghỉ ngơi trong phòng, còn ông dẫn Kamado Tanjiro tiến vào núi Sagiri.
*
Izawa Sugi tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ Haori màu xanh lục. Do dự một chút, cuối cùng cậu vẫn dắt thanh Nhật Luân Kiếm bên hông.
Izawa Sugi vừa dùng khăn khô lau tóc vừa đi vòng ra trước nhà. Cậu nhìn quanh, thầy Urokodaki và thiếu niên tên Kamado Tanjiro đều không thấy bóng dáng, chắc là đã vào núi rồi.
Izawa Sugi mở cửa bước vào phòng, thấy con quỷ vừa nãy đang nằm trên nệm ngủ say.
Mắt Izawa Sugi khẽ nheo lại. Cậu lén lút nhìn quanh như kẻ trộm, sau khi xác định thầy Urokodaki chưa về, mới rón rén tiến lại gần con quỷ tên Nezuko này.
Izawa Sugi quan sát kỹ lưỡng một hồi, phát hiện Nezuko thực sự đang ngủ.