Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thuỷ Sam Chi Nhận

Chương 40

« Chương TrướcChương Tiếp »
Khi Izawa Sugi biết chuyện lúc ăn sáng, cậu không khỏi thật lòng cảm thán: "Các Trụ cột đều siêu cấp cần cù chăm chỉ nhỉ."

Cậu cũng phải cố gắng lên mới được.

*

Izawa Sugi đợi thêm hai ngày nữa, Nhật Luân Kiếm của cậu đã được gửi đến.

Vì thanh trước đã bị chém gãy, thanh này có chút khác biệt so với thanh trước.

Đầu tiên là lưỡi kiếm dài và dày hơn, trọng lượng cũng tăng lên. Đồng thời trên lưỡi kiếm có thêm nhiều vân kiếm hỗn loạn không theo quy tắc.

Những hoa văn này dưới ánh trăng sẽ trở nên rối rắm, có thể phối hợp với Izawa Sugi để thi triển Ảo thuật. Ngoài ra, tsuba rộng hơn, cán kiếm phía trước nhỏ phía sau to, thuận tiện cho các ngón tay linh hoạt kết ấn.

Izawa Sugi cầm thử thấy rất thuận tay, cảm giác nóng lòng muốn thử sức dâng trào.

Cậu hài lòng nói: "Rất tuyệt, cháu rất thích!"

Bác thợ rèn Tecchin thở phào nhẹ nhõm, nói: "Nếu cần điều chỉnh chỗ nào, cứ đến tìm ta."

Izawa Sugi gật đầu lia lịa. Cậu tiễn bác thợ rèn, thay quần áo, đeo Nhật Luân Kiếm lên, rồi đi tìm Kocho Kanae để chào tạm biệt.

Nghe tin Izawa Sugi sắp đi, Kocho Kanae có chút không nỡ. Em gái Kocho Shinobu thường xuyên đi làm nhiệm vụ, chỉ còn mình cô ở lại trông nom Điệp Phủ.

Nhưng Izawa Sugi bị thương đã dưỡng bệnh ở Điệp Phủ gần hai tháng, giờ cơ thể đã khỏe hẳn, lại có Nhật Luân Kiếm mới, quả thực cũng đến lúc phải đi làm nhiệm vụ rồi.

"Đi đi, nếu là em thì chắc chắn sẽ không sao đâu."

Cuối cùng Kocho Kanae vẫn mỉm cười tiễn Izawa Sugi. Kanzaki Aoi và mấy cô bé khác cũng vẫy tay chào tạm biệt cậu.

Izawa Sugi cười chào tạm biệt các chị em ở Điệp Phủ, bước lên hành trình đến núi Sagiri.

Lúc này đã là tháng 11, tuyết rơi dày đặc. May mà thể chất Izawa Sugi rất tốt, coi chuyến đi này như một dịp rèn luyện cơ thể. Trong thời gian này cậu cũng nhận được nhiệm vụ do quạ Kurona giao, trên đường đến núi Sagiri đã tiện tay xử lý hai con quỷ ăn thịt người tấn công dân thường.

Tuy nhiên từ sau khi đánh nhau với Douma một trận, Izawa Sugi cảm thấy mấy con quỷ khác... ừm, đúng là không mạnh lắm thật.

Izawa Sugi đưa tay che mặt. Thôi được rồi, cậu nói thừa quá. Giống như sau khi đối đầu với Thượng nhẫn tinh anh, thì dù gặp Hạ nhẫn gà mờ cỡ nào cũng thấy bình tĩnh như chó già vậy.

Sau khi biết tin Izawa Sugi đã bình phục và chuẩn bị đến núi Sagiri thăm sư phụ Urokodaki, Makomo gửi thư báo cho Izawa Sugi biết cô bé cũng sẽ về núi Sagiri một chuyến. Một là để đón năm mới cùng sư phụ, hai là muốn tham khảo ý kiến sư phụ về phương hướng tu luyện trong tương lai.

Nghĩ đến việc sắp được gặp lại người bạn nhỏ đã lâu không gặp, Izawa Sugi lập tức hưng phấn hẳn lên.

Cậu tăng tốc độ, cuối cùng cũng đến được chân núi Sagiri nơi sư phụ Urokodaki sống vào đúng tháng 12.

Thầy của Makomo là Urokodaki Sakonji.

Ông từng là cường giả cấp Thủy Trụ của Sát Quỷ Đoàn, cũng là thầy của Thủy Trụ hiện tại Tomioka Giyuu.

Tomioka Giyuu có thể "bón hành" cho Izawa Sugi, đủ thấy Thầy Urokodaki mạnh đến mức nào.

Thầy Urokodaki là một ông lão đeo mặt nạ Thiên Cẩu màu đỏ, sống dưới chân núi Sagiri. Do đã liên lạc qua thư từ trước, biết tin Izawa Sugi sắp đến, ông đã đứng đợi sẵn trên con đường mòn trước núi Sagiri từ sớm.

"A, ngài chính là sư phụ Urokodaki phải không ạ?"

Izawa Sugi cười tươi bước tới chào hỏi: "Cháu là Izawa Sugi, sau này phải làm phiền ngài rồi ạ."

Thầy Urokodaki ngạc nhiên quan sát Izawa Sugi. Thiếu niên trước mắt trông như mười bốn, mười lăm tuổi vậy?

Trong lòng Thầy Urokodaki thầm kinh ngạc, chẳng phải Makomo bảo thằng nhóc này cuối năm nay mới tròn mười hai tuổi sao? Vóc dáng vạm vỡ thật đấy!

Thiếu niên có mái tóc đen hơi dài, buộc tùy ý sau đầu, vài lọn tóc rủ xuống hai bên má.

Trên mặt cậu tràn đầy nụ cười, khi cười toét miệng trông rạng rỡ như ánh mặt trời. Thiếu niên mặc đồng phục màu đen của Sát Quỷ Đoàn, bên ngoài khoác chiếc áo cộc tay màu xanh thẫm, giữa áo có dây buộc lại, vừa vặn che đi thanh Nhật Luân Kiếm bên hông, nhìn bề ngoài cứ như một thiếu niên bình thường.

Mũi của Thầy Urokodaki vô cùng thính, thậm chí có thể qua mùi để phân biệt người và quỷ, cũng có thể thu được rất nhiều thông tin qua khứu giác.

Ví dụ như hiện tại, mặc dù Izawa Sugi trông chỉ như một đội viên Sát Quỷ Đoàn bình thường, nhưng trong cảm nhận của Thầy Urokodaki, toàn thân thiếu niên này tỏa ra sức sống nồng đậm, sinh khí cực kỳ dồi dào, tuyệt đối là món ăn yêu thích nhất của loài quỷ.

... Ồ, đúng rồi, trên người thằng nhóc này còn mang theo rất nhiều hoa tử đằng, mùi hoa nồng nặc luôn.

"Chào cậu." Thầy Urokodaki chào Izawa Sugi: "Ta nhận được thư rồi, ta có thể dạy cậu tu hành Hơi Thở của Nước, còn học được bao nhiêu là tùy ở cậu."

Mắt Izawa Sugi sáng lên, nghiêm túc nói: "Cháu sẽ cố gắng hết sức ạ."

Thầy Urokodaki mỉm cười, cùng Izawa Sugi đi về phía nhà ở.
« Chương TrướcChương Tiếp »