Chương 39

Izawa Sugi chợt hiểu ra, ồ, đây là muốn chỉ điểm sao?

Cậu lập tức hưng phấn: "Xin được chỉ giáo nhiều hơn."

Kanzaki Aoi mang hai thanh kiếm gỗ đến. Izawa Sugi cầm kiếm gỗ, nhìn Tomioka Giyuu trước mặt, tinh - khí - thần hợp nhất, chuẩn bị sẵn sàng tinh thần bị ăn đòn.

Trọng lượng kiếm gỗ nhẹ hơn nhiều so với kiếm thật, đối với Izawa Sugi cầm kiếm gỗ cảm giác nhẹ bẫng không có lực. Thấy Tomioka Giyuu thủ thế chờ cậu tấn công, Izawa Sugi cắn răng, dồn lực xuống chân lao lên.

Ánh mắt Tomioka Giyuu tĩnh lặng như nước, dường như mọi động tác đều bị đôi mắt đen thẳm kia phân tích rõ ràng.

Khi Izawa Sugi cầm kiếm gỗ lao tới, Tomioka Giyuu chỉ thực hiện hai động tác đơn giản: bước lên phía trước, rồi bất ngờ đâm mạnh đánh vào kiếm gỗ của Izawa Sugi.

Đúng như Tomioka Giyuu dự đoán, kiếm gỗ của Izawa Sugi không hề vững.

Hay nói đúng hơn là khi Izawa Sugi cầm kiếm tích lực không đủ, kiếm gỗ dễ dàng bị Tomioka Giyuu đánh lệch đi.

Ngay khi Tomioka Giyuu định trở tay đè xuống hất văng Izawa Sugi, thì Izawa Sugi lại làm một động tác ngoài dự liệu. Cơ thể vốn bị đánh lệch của cậu thế mà lại khựng lại giữa không trung, cổ tay lật một cái, lưỡi kiếm đang chệch hướng đột ngột xoay ngược lại, đâm thẳng vào mặt Tomioka Giyuu.

Tư thế nghiêng người chúc xuống này đòi hỏi sức mạnh cực lớn ở chân và eo, lại còn phải giữ thăng bằng khi tấn công... Mắt Tomioka Giyuu khẽ mở to, thân hình xoay chuyển, thanh kiếm gỗ vốn đang đè xuống nghiêng đi, sau khi chặn được lưỡi kiếm đâm tới của Izawa Sugi, thuận đà đưa chuôi kiếm về phía trước, vừa vặn đâm vào eo Izawa Sugi.

Nếu bị đâm trúng eo, Izawa Sugi chắc chắn không giữ được thăng bằng. Tuy nhiên, ngay trước khi cú va chạm xảy ra, Izawa Sugi trực tiếp mượn lực phản chấn từ cú va chạm của lưỡi kiếm, thực hiện một cú lộn ngược ra sau đẹp mắt.

Cậu xoay người trên không rồi tiếp đất nhẹ nhàng, sau khi xoay người liền thủ kiếm ngang ngực, đề phòng đòn tấn công thứ hai của Tomioka Giyuu.

Tomioka Giyuu quan sát kỹ Izawa Sugi, hơi thở của thiếu niên không hề rối loạn, động tác khi xoay người dứt khoát gọn gàng, không có chút động tác thừa nào, thần sắc vẫn trầm ổn bình tĩnh...

Tomioka Giyuu suy nghĩ một chút rồi nói: "Thể thuật của cậu rất tốt."

Izawa Sugi vui mừng được hai giây thì nghe Tomioka Giyuu nói tiếp: "Nhưng gϊếŧ quỷ chỉ có thể dùng Nhật Luân Kiếm, hoặc cậu phải quấn lấy đối phương đến khi trời sáng."

Sau đó Tomioka Giyuu kết luận như một phán quyết: "Cậu vẫn phải tập trung vào việc vung kiếm."

"..." Trong lòng Izawa Sugi rất bi thương. Đạo lý này cậu đều hiểu, nhưng dục tốc bất đạt. Khi chiến đấu với cường giả, trong những pha chuyển đổi công thủ tốc độ cao, cậu sẽ theo bản năng sử dụng Thể thuật. Izawa Sugi vẫn chưa làm được việc biến thanh kiếm thành phần mở rộng của cơ thể mình.

Nhưng hiện tại, Tomioka Giyuu đã làm được điều đó.

Sau khi nắm rõ thực lực của Izawa Sugi, Tomioka Giyuu bắt đầu thời gian "bón hành". Kiếm thuật của anh có thể nói là thiên chuy bách luyện, tốc độ kiếm nhanh nhẹn và ổn định, trơn tru sạch sẽ như dòng nước chảy.

Ban đầu Izawa Sugi còn có thể dựa vào việc Tomioka Giyuu chưa quen với mình, tấn công mạnh mẽ để chiếm chút ưu thế.

Nhưng về sau khi Tomioka Giyuu đã quen với thói quen đường kiếm của Izawa Sugi, thậm chí không cần nhìn hết chiêu thức, chỉ cần Izawa Sugi thực hiện một động tác tiền đề nhỏ, ví dụ như vừa nghiêng người hay lùi một bước, hoặc lưỡi kiếm lệch đi một chút..., Tomioka Giyuu đã có thể phán đoán Izawa Sugi định tấn công như thế nào.

Đáng sợ hơn là động tác chiến đấu của Tomioka Giyuu chuẩn mực đến mức không có động tác thừa, đồng thời trạng thái "tâm như chỉ thủy" giúp anh nhìn thấu phần lớn các phương thức tấn công của Izawa Sugi, sau đó dùng tốc độ nhanh hơn để phản công trước.

Izawa Sugi càng đánh càng phục. Khi trăng lên đến đỉnh đầu, Izawa Sugi chủ động dừng tay.

Khoảng cách về kỹ nghệ kiếm thuật giữa hai người quá lớn, đánh nữa chỉ tốn thời gian của Tomioka Giyuu. Hơn nữa qua trận đấu chỉ điểm này, Izawa Sugi cũng đại khái hiểu được những thiếu sót của bản thân.

Izawa Sugi cúi người hành lễ: "Cảm ơn anh đã chỉ dạy, tôi sẽ chăm chỉ luyện tập kiếm thuật."

Tomioka Giyuu lẳng lặng gật đầu, anh nghiêm túc nói: "Lần sau gặp lại, cậu phải mạnh hơn nữa mới được."

Tóm lại ý là, sau này nếu có cơ hội gặp lại, tôi sẽ còn kiểm tra đấy, cậu phải mạnh hơn bây giờ mới được.

... Lần sau gặp lại gì chứ, đừng có dựng cái "flag" kỳ quái này lung tung nha.

Izawa Sugi vừa cười khổ trong lòng vừa tự động viên mình, thôi kệ đi, Tomioka Giyuu nói chuyện thẳng thắn như vậy, quen là được.

Hơn nữa cảm giác có người thúc giục cũng tốt mà, còn hơn là những người quan tâm mình đều "ngủm củ tỏi" hết.

Izawa Sugi trịnh trọng gật đầu: "Tôi sẽ không làm anh thất vọng đâu."

Sau khi kết thúc huấn luyện, Tomioka Giyuu về nghỉ ngơi. Sáng hôm sau trời chưa sáng anh đã rời đi.