May mà Izawa Sugi dường như nhận ra sự bực bội của anh nên đã tăng tốc độ trình diễn, thi triển nốt Huyết Quỷ Thuật cuối cùng mà cậu biết: Thùy Liên Bồ Tát.
Tượng Bồ Tát khổng lồ từ trên trời giáng xuống, người băng che khuất gần như toàn bộ tầm nhìn nện xuống, áp lực cực lớn. Lần này Tomioka Giyuu không nhịn được nữa, trở tay rút kiếm định chém nát tượng băng Bồ Tát to như ngọn núi nhỏ này.
Giây tiếp theo, mọi thứ trước mắt biến mất. Tomioka Giyuu phát hiện mình đã trở lại phòng bệnh lúc trước, thiếu niên ngồi đối diện đang thở dốc.
"Cậu..." Tomioka Giyuu vừa mở miệng mới phát hiện giọng mình khàn đặc, hơi thở cũng không ổn định lắm.
Izawa Sugi uể oải nói: "Tôi chỉ thấy được mấy chiêu đó thôi."
Cậu kéo người ta vào Ảo thuật xong phải cưỡng ép bản thân không tấn công, cũng nhịn khổ sở lắm chứ bộ.
Tomioka Giyuu gật đầu, anh đứng dậy rời khỏi phòng, cần phải bình ổn lại hơi thở và tâm trạng.
Kanzaki Aoi đứng canh ở cửa, thấy Tomioka Giyuu đi ra liền vội chạy vào hỏi Izawa Sugi: "Xong việc rồi à? Anh không sao chứ?"
Izawa Sugi liên tục xoa đầu: "Đầu óc quay cuồng khó chịu quá, phiền em lấy giúp ít nước bạc hà đá được không? Anh và anh Tomioka uống một chút cho tỉnh táo."
Kanzaki Aoi nhanh nhẹn đáp: "Được, em đi chuẩn bị ngay."
Gió đầu đông mang theo chút hơi lạnh, thổi vào lòng người, thổi tan mọi phiền muộn.
Kết thúc màn trình diễn Huyết Quỷ Thuật trong Ảo thuật, Izawa Sugi uống một ca nước bạc hà lớn, lại chạy quanh Điệp Phủ nửa tiếng, đi vệ sinh ba lần, cuối cùng tinh thần cũng phấn chấn trở lại.
Tomioka Giyuu uống một ly nhỏ, ngồi thiền dưới hành lang nửa tiếng sau đó khôi phục như thường.
Tomioka Giyuu hỏi Izawa Sugi thêm một số chi tiết về trận chiến, Izawa Sugi trả lời thành thật. Sau khi đã nắm rõ tình hình, Tomioka Giyuu không hỏi thêm nữa. Tuy nhiên Izawa Sugi lại hỏi ngược lại Tomioka Giyuu về cảm nhận đối với Ảo thuật.
Tomioka Giyuu hơi nghi hoặc: "Cảm nhận về Ảo thuật?"
Izawa Sugi gật đầu: "Đúng vậy, tức là làm thế nào anh nhận ra đó là Ảo thuật khi đang ở bên trong?"
"..." Tomioka Giyuu không biết diễn tả thế nào, cuối cùng anh chỉ nói: "Vừa bước vào là nhận ra ngay."
Izawa Sugi: "..."
Câu nói này thật đả kích người ta quá.
Mặc dù Ảo thuật của cậu đúng là "hạng gà mờ", nhưng bị nhìn thấu một cách thẳng thừng như vậy, quả thực tổn thương lòng tự trọng quá mức.
Đáng sợ hơn là, nhìn vào đôi mắt xanh thẫm của Tomioka Giyuu, anh ta dường như vẫn không hiểu tại sao Izawa Sugi lại buồn bực.
Izawa Sugi lầm bầm: "Anh như thế này sẽ bị người ta ghét đấy..."
Đúng là "bậc thầy" trò chuyện.
Tomioka Giyuu rất nghiêm túc nói: "Tôi chưa từng bị ai ghét cả."
Izawa Sugi nghẹn họng, cạn lời một lúc lâu: "... Ờ, xin lỗi, là lỗi của tôi." Izawa Sugi xốc lại tinh thần hỏi: "Vậy anh có thể nói một chút về cảm giác khi nhận ra đó là Ảo thuật không?"
Tomioka Giyuu nghiêng đầu suy nghĩ một lúc rồi nói: "Rất ồn ào."
Izawa Sugi ngẩn người: "Ồn ào?"
"Phải, cứ như có rất nhiều con ve sầu đang kêu trong lòng vậy." Tomioka Giyuu nghiêm túc nói: "Rất rất ồn ào."
Trong lòng Izawa Sugi khẽ động. Cậu nhớ Kocho Shinobu từng nói Tomioka Giyuu là Thủy Trụ, đã sớm đạt đến cảnh giới "tâm lặng như nước”. Một người như Tomioka Giyuu mà cảm thấy ồn ào trong Ảo thuật, liệu có phải bản năng cơ thể đang nhắc nhở anh ấy đó là ảo giác không?
"Tôi đại khái hiểu rồi, là do năng lực xây dựng ảo ảnh của tôi còn kém quá."
Izawa Sugi đau đầu không thôi: "Ảo thuật của tôi đối với anh quá giả tạo. Ngay khoảnh khắc anh bước vào, cơ thể anh đã nhận ra trước đó là giả, và dùng tiếng ve sầu để nhắc nhở anh."
Izawa Sugi cảm thấy mình rất oan uổng. Trong đội ba người trước kia cậu luôn đảm nhận vai trò tấn công chủ lực, đồng đội mới là người dùng Ảo thuật, còn một đồng đội khác là bộ não chiến thuật. Izawa Sugi chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày mình lại cần tu luyện Ảo thuật để bổ sung thực lực.
Tomioka Giyuu hơi cau mày: "Xây dựng ảo ảnh? Ảo thuật... nguyên lý là gì?"
"Là thế này, Ảo thuật là một dạng thôi miên tâm lý." Izawa Sugi lại bắt đầu "chém gió", cậu không thể nói thật là dùng kết ấn dẫn Chakra để thi triển Ảo thuật được.
"Tôi thông qua phương thức vận hành một nguồn sức mạnh đặc biệt tương tự như Hơi Thở, dùng hình thức thôi miên tâm lý để tái hiện những gì tôi nhìn thấy vào trong tâm trí anh, tạo ra ảo giác. Tôi nghĩ có lẽ vì anh tu luyện Hơi Thở của Nước nên khá nhạy cảm với tác động tinh thần, vì thế mới nhìn thấu Ảo thuật ngay lập tức."
Izawa Sugi giải thích: "May mà anh tuy nhìn thấu nhưng không phản kháng, nên tôi mới có thể trình diễn hết các Huyết Quỷ Thuật tôi biết."
Tomioka Giyuu nghiêng đầu, dường như suy nghĩ một chút, sau đó anh nghiêm mặt nói: "Tối rồi."
Izawa Sugi ngẩn ra, không theo kịp mạch suy nghĩ của Tomioka Giyuu. Giây tiếp theo cậu thấy Tomioka Giyuu gọi Kanzaki Aoi, bảo cô bé lấy hai thanh kiếm gỗ.