Izawa Sugi chớp mắt, thuận nước đẩy thuyền: "Vậy anh có thể chỉ điểm cho tôi một chút không?"
Tomioka Giyuu đương nhiên không phản đối, anh ta gật đầu, nói ngắn gọn: "Ngày mai tôi đi."
Ý ngoài lời là chiều và tối nay đều có thể giúp đỡ.
Thế nhưng Izawa Sugi lại mất một lúc lâu mới hiểu được ý của Tomioka Giyuu.
Nào nào nào, hãy nghe đoạn đối thoại của hai người xem.
【Anh có thể chỉ điểm cho tôi một chút không?
Ngày mai tôi đi.】
Izawa Sugi: "..."
Khóe miệng cậu hơi giật giật.
Nếu là một đội viên bình thường nghe Tomioka Giyuu nói ngày mai đi, chắc chắn sẽ bảo "vậy tối nay anh nghỉ ngơi cho khỏe, không làm phiền nữa". Tomioka Giyuu cũng sẽ không chủ động nói "không sao đâu, tôi thức cả đêm cũng OK mà".
Nói thật lòng, nếu không phải đồng đội cũ của Izawa Sugi là một tên Tsundere mũi hếch lên trời, khiến Izawa Sugi vì sự hợp tác của cả đội mà buộc phải luyện thành kỹ năng tự động phiên dịch và lọc thông tin, thì chắc chắn cậu cũng tưởng Tomioka Giyuu đang khéo léo từ chối.
Thế nhưng Tomioka Giyuu hoàn toàn không nhận ra điều này, nói xong anh ta quay người đi ăn trưa.
Để lại Izawa Sugi và Kanzaki Aoi ngơ ngác nhìn nhau.
Sau bữa trưa, Izawa Sugi dẫn Tomioka Giyuu về phòng bệnh.
Sau khi Tokito Muichiro đi, phòng bệnh này chỉ còn mình cậu là bệnh nhân. Izawa Sugi dặn dò Kanzaki Aoi không cho bất kỳ ai vào, sau đó mới nhìn sang Tomioka Giyuu.
"Tôi xin nói trước, tôi chỉ có thể diễn tả lại những Huyết Quỷ Thuật mà tôi đã nhìn thấy. Chị Kanae có thể biết nhiều Huyết Quỷ Thuật hơn tôi, anh có thể trao đổi thêm với chị ấy."
Izawa Sugi nói: "Còn nữa, khi tôi thi triển Ảo thuật, xin anh hãy thả lỏng tinh thần, tức là thả lỏng ý chí của anh, hãy nghĩ đến cảm giác thư giãn khi đi ngủ, và đừng duy trì Hơi Thở Tập Trung Toàn Phần."
Tomioka Giyuu: "..."
Có chút khó khăn, Hơi Thở Tập Trung Toàn Phần đối với cường giả cấp Trụ đã trở thành bản năng rồi.
"Thi triển Ảo thuật bản thân nó gây tổn hại cho người chịu thuật, nên tinh thần và cơ thể người chịu thuật sẽ tự nhiên phát ra cảnh báo, nói cho anh biết đây là Ảo thuật, rất nguy hiểm, phải tỉnh lại ngay."
Izawa Sugi nhấn mạnh: "Xin nhất định phải kìm nén bản năng phản kích của cơ thể. Trước đó anh Shinazugawa chính là vì nhìn thấy Huyết Quỷ Thuật liền theo bản năng sinh ra đề phòng, thế là Ảo thuật tan biến luôn."
Tomioka Giyuu lẳng lặng gật đầu, anh ta có nghe Kocho Shinobu nhắc đến chuyện này.
Cuối cùng Izawa Sugi nói: "Nếu anh tự mình tỉnh lại từ trong Ảo thuật, tôi sẽ không thể thi triển lần thứ hai đâu. Không ai ngốc đến mức bị lừa bởi cùng một Ảo thuật hai lần cả."
Tomioka Giyuu rất thẳng thắn nói: "Hình như Shinazugawa có yêu cầu lần hai."
Izawa Sugi cũng thẳng thắn đáp trả: "Có lẽ anh ta nghĩ mình rất ngốc chăng."
Tomioka Giyuu thế mà lại bắt đầu suy ngẫm thật: "Có thể đầu óc cậu ta ở phương diện này không được linh hoạt?"
"..." Izawa Sugi ho khan một tiếng: "Đừng nhắc đến anh ta nữa, chúng ta chuẩn bị bắt đầu thôi."
*
Ảo thuật - Narakumi no Jutsu.
Từ góc độ của Tomioka Giyuu, đây là một trải nghiệm vô cùng mới lạ.
Vốn dĩ anh và thiếu niên tên Izawa Sugi đang ngồi đối diện nhau bên hai giường bệnh, sau khi thiếu niên kết ấn bằng hai tay, mọi thứ trước mắt bắt đầu xoay chuyển. Cửa sổ, giường bệnh, kệ tủ... tựa như hình ảnh phản chiếu trên mặt nước gợn sóng, đồng thời từ đáy lòng Tomioka Giyuu dâng lên một cảm giác buồn nôn.
Tomioka Giyuu cảm thấy mình chỉ cần dùng Hơi Thở Tập Trung Toàn Phần một chút là cảm giác đó sẽ biến mất, nhưng nhớ tới lời dặn của Izawa Sugi, anh cố gắng kìm nén lại.
Giây tiếp theo, những mảnh ánh sáng vụn vặt trước mắt đột ngột ngưng tụ thành hình dáng một người. Người này chính là con quỷ Thượng Huyền Nhị mà anh từng thấy trong bức tranh ở chỗ Kocho Kanae.
Ngay sau đó, trên tay tên ác quỷ Thượng Huyền Nhị tên Douma xuất hiện cặp quạt vàng, tua rua màu xanh cỏ trên cán quạt bắt đầu lắc lư theo đôi tay hắn. Cặp quạt vàng lúc mở lúc khép, sương mù lạnh lẽo tuôn trào. Tomioka Giyuu theo bản năng lùi lại hai bước, tay nắm chặt cán kiếm.
Huyết Quỷ Thuật: Đông Vân.
Tomioka Giyuu nhớ đến làn sương mù lạnh lẽo mà Kocho Kanae từng nhắc tới, trong làn sương mù này hẳn là có độc.
Sau đó, từ trong sương mù lạnh lẽo vươn ra những đóa hoa sen băng, đồng thời những dây leo phóng ra tứ phía.
Tomioka Giyuu bình tĩnh né tránh, anh nén cảm giác buồn nôn và xúc động muốn phản kháng, tiếp tục quan sát kỹ lưỡng. Đây hẳn là Huyết Quỷ Thuật: Mạn Liên Hoa.
Tiếp đó, Tomioka Giyuu lại dùng nghị lực phi thường kìm nén xúc động muốn rút kiếm, tiếp tục xem Huyết Quỷ Thuật: Tán Liên Hoa và Huyết Quỷ Thuật: Huyền Đông Băng Trụ.
Bàn tay Tomioka Giyuu xòe ra rồi lại nắm chặt, cố gắng, cố gắng rồi lại cố gắng. Bởi vì lúc này trong lòng anh bực bội như có cả ngàn con ve sầu đang kêu inh ỏi. Cơ thể và tinh thần đã qua tôi luyện lâu dài quá nhạy cảm, chỉ một chút cảm giác không đúng dù là nhỏ nhất cũng khiến anh cảnh giác và liên tục phát ra cảnh báo.