Nói đến đây, giọng Kocho Shinobu hơi run run, nhưng giây tiếp theo cô lại nở nụ cười, ép bản thân phải cười lên.
"Đợi chị ấy hồi phục đến mức độ nhất định, chị sẽ rời khỏi Điệp Phủ."
Izawa Sugi ngẩn người: "Hả?"
"Chị ấy sau khi lui khỏi vị trí Trụ cột sẽ chuyên tâm quản lý Điệp Phủ, phụ trách y tế và hậu cần."
Nếu cứ ở lại Điệp Phủ thì không cách nào mài giũa kiếm kỹ của bản thân, càng đừng nói đến việc trở thành Trụ cột.
Kocho Shinobu mỉm cười: "Chị sẽ bắt đầu nhận nhiệm vụ gϊếŧ quỷ thường xuyên hơn."
Izawa Sugi sững sờ. Chuyện này đương nhiên không thể ngăn cản, cậu cũng chẳng có tư cách gì để ngăn cản. Là đồng đội cùng nhau diệt quỷ, cậu chỉ có thể dành cho Kocho Shinobu lời chúc phúc: "Chúc chị võ vận hưng thịnh, diệt sạch ác quỷ!"
Kocho Shinobu bật cười, cô nhảy chân sáo trên con đường trải sỏi nhỏ ở bãi đất trống.
"Thực ra chị không bằng chị ấy đâu. Chị ấy tuy gầy hơn chị nhưng dáng cao, sức lớn. Chị thì quá thấp bé, thậm chí không đủ sức để chém đầu quỷ, chỉ có thể dựa vào độc hoa tử đằng để gϊếŧ quỷ thôi."
Kocho Shinobu ngửa đầu nhìn trời, bầu trời trong xanh không một gợn mây, xanh biếc như vừa được gột rửa.
Cô kiên định nói: "Nhưng bất kể thủ đoạn thế nào, chỉ cần gϊếŧ được quỷ là đủ rồi, đúng không?"
Kocho Shinobu quay đầu nhìn Izawa Sugi, nở nụ cười rạng rỡ: "Chị nhất định sẽ trở thành Trụ cột, trở thành Trụ cột duy nhất không chém đầu mà dùng độc gϊếŧ chết quỷ!"
Sau khi xác định được mục tiêu cho riêng mình, Kocho Shinobu bắt đầu thường xuyên rời khỏi Điệp Phủ.
Izawa Sugi dành cho cô lời chúc chân thành nhất: "Chị sẽ làm được mà."
Trong khi Kocho Shinobu đang nỗ lực vì mục tiêu của mình, thì Tokito Muichiro ở giường bên cạnh Izawa Sugi cũng rời đi.
Kanzaki Aoi đã kể lý do cho Izawa Sugi nghe: "Bởi vì chuyện mất trí nhớ thực sự không chữa được, nên chị Kanae bảo nếu để anh Tokito trở về môi trường sống cũ, biết đâu có thể nhớ lại được gì đó."
Izawa Sugi: "Ơ, đó chẳng phải là nơi anh trai cậu ấy chết sao?"
"Đúng vậy, nếu ký ức quay lại thì tốt, nhưng nếu bị kích động đến phát điên thì rắc rối to." Kanzaki Aoi bất đắc dĩ dang tay: "Anh Tokito bảo nếu ở lại đây cũng vô dụng thì thà ra ngoài gϊếŧ quỷ còn hơn. Chị Kanae không giữ được anh ấy, thế là anh ấy đi luôn."
Izawa Sugi lắc đầu: "Chuyện này chỉ có thể dựa vào chính bản thân cậu ấy thôi. Nhắc mới nhớ, vết thương của anh cũng sắp lành rồi, nửa tháng nữa anh cũng phải xuất phát thôi."
Cậu vẫn còn lời hẹn với sư phụ Urokodaki. Chớm đông đã qua, sắp bước sang tháng Mười Một, từ Điệp Phủ đến núi Sagiri cũng mất một khoảng thời gian, không thể nán lại thêm nữa.
Kanzaki Aoi có chút lo lắng: "Đừng để bị thương nữa đấy nhé."
Nhưng ngay giây tiếp theo cô bé lại nói: "Nhưng em thà gặp lại anh ở Điệp Phủ, điều đó chứng tỏ anh vẫn còn cứu được, chưa chết."
Vẫn hơn là chết ở bên ngoài.
Izawa Sugi cười lớn: "Yên tâm đi, anh không chết đâu!"
Cậu giơ ngón cái lên: "Hay là chúng ta lập một lời hứa nhé? Lần sau đến Điệp Phủ, anh sẽ mang kẹp tóc thật đẹp về cho mấy đứa được không? Mấy đứa sống ở Điệp Phủ chắc ít khi được đến thành phố lớn nhỉ?"
Mắt Kanzaki Aoi sáng lên: "Thật á?" Cô bé bĩu môi: "Kẹp tóc thì không quan trọng lắm, nhưng lời hứa thì nhất định phải giữ đấy."
Cô bé đưa tay ra, móc ngón tay với Izawa Sugi: "Phải sống sót trở về đấy nhé."
Izawa Sugi nhìn ngón út của mình được móc chặt, trong lòng tràn đầy ấm áp.
Cảm giác được người khác nhớ mong thật tốt, đây là cảm giác mà từ sau khi cha mẹ và ông cậu họ qua đời cậu chưa từng có lại được.
Ở nơi này, cậu cũng đã có những người thân mới rồi nhỉ.
Trong lúc Izawa Sugi tiếp tục tĩnh dưỡng, cậu đón một vị khách mới.
Đó là một thanh niên tóc tai dựng ngược, trên mặt có sẹo, trừng mắt nhìn người khác trông rất hung dữ.
Phong Trụ Shinazugawa Sanemi, anh ta hùng hổ đến tìm Izawa Sugi.
"Nghe nói cậu đã đánh nhau với Thượng Huyền Nhị rất lâu?" Anh ta đến để thăm dò thực lực của Douma: "Nghe cô Kanae nói cậu dùng mánh khóe gì đó làm giảm tốc độ tấn công của hắn? Làm thế nào vậy?"
Lúc đó Izawa Sugi đang ăn trưa, trên tay cầm nắm cơm, nghe thấy có người đột nhiên hỏi vậy, cậu dứt khoát dùng Biến Thân Thuật.
Bản thân cậu biến thành hình dáng của Douma, nắm cơm trên tay biến thành cặp quạt vàng: "... Chính là làm như thế này đấy."
Shinazugawa Sanemi: !
Anh ta theo phản xạ đấm một phát vào mặt cậu.
"Bốp" một tiếng, Izawa Sugi giải trừ biến thân, cậu ôm mũi phẫn nộ nói: "Anh đánh tôi làm gì?!"
"..." Shinazugawa Sanemi: "Ờ, xin lỗi, cô Kanae có vẽ bức chân dung của Thượng Huyền Nhị, tôi vừa từ chỗ cô ấy qua đây..."
Cho nên nhìn thấy mặt Douma là đánh luôn theo phản xạ hả?
Izawa Sugi đảo mắt xem thường, xoa xoa cái mũi, bực bội nói: "Tôi là Ninja, biết chút nhẫn thuật, chỉ có thể coi là mánh khóe thôi, không tính là thực lực thật sự của tôi."