Nhiều cơ quan nội tạng của Kocho Kanae bị đông cứng chết, độc tố xâm nhập vào phổi, mất máu quá nhiều, cộng thêm sự đau buồn vì cái chết của những người dân vô tội ở khu phố xung quanh, tất cả các yếu tố đó cộng lại khiến Kocho Kanae lúc đó rơi vào tình trạng ngàn cân treo sợi tóc, bên bờ vực cái chết.
Khi ấy, Kocho Shinobu nén đau thương và tuyệt vọng, đánh cược một phen sử dụng huyết thanh được chiết xuất từ máu của Izawa Sugi. Và rồi kỳ tích đã xuất hiện, Kocho Kanae thực sự đã được kéo trở lại từ ranh giới sinh tử!
Sau khi xác nhận chị gái đã sống sót, Kocho Shinobu vô cùng biết ơn Izawa Sugi. Việc đầu tiên cô làm là đốt ngay bản báo cáo kiểm tra cơ thể đó, chỉ tuyên bố với bên ngoài rằng chị gái Kocho Kanae được cấp cứu kịp thời và có ý chí sinh tồn mạnh mẽ nên mới qua khỏi.
Kocho Shinobu hạ thấp giọng, kể lại toàn bộ những chuyện này cho Izawa Sugi. Izawa Sugi nghe xong mà cảm giác như đang nghe chuyện khoa học viễn tưởng.
Miệng cậu há hốc, theo bản năng cúi đầu nhìn bàn tay mình. Dưới lớp da, dòng máu đang âm thầm chảy, dường như chứa đựng sức sống và sức mạnh vô tận.
"... Em nhớ ra rồi." Izawa Sugi lẩm bẩm: "Có lẽ chuyện này liên quan đến gia đình em."
Kocho Shinobu ngẩn ra: "Gia đình em?"
"... Em là một Ninja. Tổ tiên Ninja để thích nghi tốt hơn với chiến đấu, ít nhiều cũng đã từng ăn một số thứ đặc biệt."
Izawa Sugi "chém gió" thành thần, miệng thì nói hươu nói vượn, nhưng trong lòng lại nghĩ đến sức sống mãnh liệt của tộc Senju và Mộc Độn của Hokage Đệ Nhất Senju Hashirama.
"Về khả năng kháng độc thì em có biết một chút, hay nói đúng hơn là người nhà em có độ tương thích rất cao với tự nhiên và thực vật. Sở dĩ em dám mang theo nhiều hoa tử đằng trên người như vậy, cũng là vì một số độc tố nhỏ có thể gây dị ứng cho người thường đối với em chẳng ảnh hưởng gì."
Izawa Sugi chậm rãi nói: "Nhưng khả năng hồi phục mà chị nói... liệu có phải do Hơi Thở của Rừng mà em tự khai phá không?"
Kocho Shinobu lặp lại: "Hơi Thở của Rừng?"
"Em theo học thầy Uzui mà." Đầu óc Izawa Sugi xoay chuyển cực nhanh, rất nhanh đã tìm được lời giải thích hợp lý: "Thầy sử dụng Hơi Thở của Âm Thanh diễn sinh từ Hơi Thở của Sấm Sét, còn Hơi Thở của Rừng của em tham khảo phương pháp tu luyện của thầy ấy."
"Sấm sét vốn có khả năng cải tử hoàn sinh, trong rừng cây cũng thường có chuyện cây cháy sinh mầm mới. Hơi Thở của Rừng của em là thông qua cảm ngộ sức sống của rừng cây để kí©h thí©ɧ lưu thông máu, cộng thêm tổ tiên em là Ninja, các yếu tố này kết hợp lại chắc là nguyên nhân hình thành thể chất đặc biệt hiện tại của em chăng?"
Izawa Sugi bịa ra đủ loại lý do như thật. Kocho Shinobu nghe xong tuy vẫn cảm thấy khó tin, nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại thì cũng thấy có vài phần đạo lý.
"Hóa ra là vậy, sấm sét và rừng cây sao? Em nói cũng đúng, quả thật có rất nhiều cây cổ thụ sắp chết sau khi bị sét đánh lại có thể nảy mầm non."
Kocho Shinobu nở nụ cười, chúc mừng Izawa Sugi: "Tốt quá rồi, có khả năng trao đổi chất và kháng độc mạnh mẽ như vậy, em nhất định có thể trở nên mạnh hơn nữa!"
Izawa Sugi thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay giây tiếp theo cậu nghe Kocho Shinobu nói: "Những đội viên như em ngày càng nhiều, con đường tiêu diệt ác quỷ cũng có thể tiến thêm một bước rồi."
"... Ngày càng nhiều?" Izawa Sugi không nhịn được nhìn Kocho Shinobu.
Kocho Shinobu cười nháy mắt với Izawa Sugi: "Đúng vậy, mấy hôm trước, Nham Trụ Himejima còn đưa tới một cậu bé có thể hấp thụ máu thịt của quỷ. Chỉ cần bị thương, ăn một ít máu thịt của quỷ là có thể hồi phục như thường đấy."
Izawa Sugi: "..."
Đôi mắt Kocho Shinobu cong cong, cô cười híp mắt đặt bông hoa tử đằng mà Izawa Sugi tặng cô lúc trước vào tay cậu: "Được rồi, đừng lo lắng. Tình trạng của em tuy khác người thường, nhưng không phải là trường hợp cá biệt duy nhất đâu, chị cũng đã đốt báo cáo liên quan rồi."
"... Hơn nữa, chị thực lòng cho rằng, tuy em khác biệt với mọi người, nhưng điều đó thật sự quá tốt."
Kocho Shinobu nói: "Em là báu vật mà ông trời ban tặng cho loài người. Nhìn thấy em, chị như nhìn thấy hy vọng vậy."
Mắt Izawa Sugi khẽ mở to, nhìn Kocho Shinobu đầy kinh ngạc.
Trong khoảnh khắc, trái tim cậu ấm áp lạ thường, như có dòng nước ấm chảy qua.
Cậu đã nghĩ ra đủ loại lý do vớ vẩn, thực ra đều bị Kocho Shinobu nhìn thấu hết, rồi cô ấy nói: Em là hy vọng.
"... Cảm ơn chị." Sống mũi Izawa Sugi hơi cay, cậu không thể không cảm động trước tấm lòng bao dung rộng lớn như vậy.
Nhận thấy sự lo lắng bất an ẩn giấu của Izawa Sugi đã biến mất, Kocho Shinobu cũng yên tâm hơn. Cô đứng dậy cầm lấy chai nước muối rỗng, bưng khay lên quay người rời đi.
"Em cứ ở Điệp Phủ nghỉ ngơi cho khỏe nhé, chị cũng phải đi chuẩn bị làm việc đây. Tuy chị Kanae đã lui khỏi vị trí Trụ cột, nhưng chị sẽ nỗ lực để trở thành Trụ!"