Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thuỷ Sam Chi Nhận

Chương 27

« Chương TrướcChương Tiếp »
Izawa Sugi theo bản năng vén chăn lên. Trong ký ức, phần thịt ở bắp chân cậu hình như bị cột băng gọt đi quá nửa, sau này cậu sẽ không biến thành cái compa chứ?

Nhưng ngoài dự đoán của Izawa Sugi, hai bắp chân tuy bị băng bó kín mít, nhưng có thể thấy khả năng hồi phục khá tốt, hình như đã bắt đầu mọc thịt rồi!

Izawa Sugi thở phào nhẹ nhõm. Nếu bắp chân hồi phục quá kém, hạ bàn không vững thì sau này làm sao chiến đấu được nữa?

Cùng lúc đó, có thứ gì đó lắc lư trước mắt. Izawa Sugi nhìn kỹ lại mới phát hiện mu bàn tay mình đang cắm kim truyền dịch, do cử động vừa rồi của cậu mà dây truyền bị lắc lư theo.

Có lẽ do toàn thân đều đau nhức nên chút đau đớn nhỏ ở mu bàn tay lại không cảm thấy gì, đến giờ Izawa Sugi mới phát hiện mình đang truyền nước.

Truyền nước? Izawa Sugi chớp mắt, ngẩng đầu nhìn chai dịch truyền đang treo lơ lửng, bên trên ghi một đống ký hiệu hóa học. Kiến thức hóa học của Izawa Sugi đã quên sạch từ mấy trăm năm trước rồi, chỉ thấy cuối nhãn dán có chữ "nước muối", cậu đang truyền nước muối sao?

Izawa Sugi nắm chặt bàn tay còn lại, hít một hơi thật sâu. Luồng khí đi từ khí quản vào cơ thể, xuyên qua lục phủ ngũ tạng, khí trầm đan điền, sau đó máu huyết bắt đầu sôi trào, như thể được kí©h thí©ɧ sức sống. Izawa Sugi cảm thấy cơ thể nặng nề dường như đỡ hơn một chút.

Lúc này cậu mới có thời gian quan sát xung quanh. Đây là một phòng bệnh tiêu chuẩn, bên cạnh còn hai giường bệnh nữa, nhưng hiện tại đang trống. Trên tủ đầu giường của một giường bệnh có quần áo, rõ ràng giường đó có người nằm.

Trên tủ đầu giường của Izawa Sugi có đặt một cái bình, trong bình cắm một cành hoa tử đằng rất đẹp.

"Cạch", có người đẩy cửa bước vào. Izawa Sugi nhìn kỹ, mắt sáng lên.

Đó là một cô gái có ngoại hình cực kỳ giống Kocho Kanae.

Tóc cô búi gọn sau đầu, cài chiếc kẹp tóc hình bướm viền xanh lam, trông có vẻ hơi nghiêm nghị. Nhưng khi phát hiện Izawa Sugi đã tỉnh, cô lập tức nhếch khóe miệng, nở một nụ cười hơi gượng gạo nhưng đủ chân thành.

"Em tỉnh rồi à!"

Cô gái bước vào, trên tay bưng một cái khay, trong khay có một chai dịch truyền và kim tiêm: "Chị đến tiếp thêm đường Glucose cho em."

Izawa Sugi chưa nói đã cười: "Xin chào, em là Izawa Sugi. Trông chị rất giống chị Kanae, chị là chị em của chị ấy à?"

Cô gái đi tới xem chai nước muối, thấy vẫn còn một ít, cô dứt khoát đặt khay sang một bên, trò chuyện với Izawa Sugi: "Đúng vậy, chị là Kocho Shinobu, em gái của Kocho Kanae."

Kocho Shinobu hơi cúi đầu, trên mặt có chút hổ thẹn: "Xin lỗi, chị nghe chị Kanae kể rồi. Nếu hôm đó chị đến muộn một chút thì có lẽ con quỷ đó đã chết rồi."

Izawa Sugi chớp mắt. Ồ ồ ồ, đây chính là em gái Kocho Shinobu của chị Kanae sao? Tuy khí thế có vẻ hơi nghiêm túc, nhưng cái vẻ mặt căng thẳng đó trông cũng đáng yêu quá~

Cậu híp mắt cười tít lại như vầng trăng khuyết: "Đó không phải lỗi của chị đâu. Con quạ của chị Kanae chỉ muốn nhắc nhở chúng em là có viện binh đến, để cổ vũ tinh thần cho chúng em thôi mà? Hơn nữa, cũng do Ảo thuật của em dùng chưa tốt nên mới để con quỷ đó tỉnh lại."

Ngập ngừng một chút, Izawa Sugi lại nói: "Với lại lần sau chị phải đến sớm hơn chút nữa nhé, chuyện cứu người làm gì có chuyện đến muộn?"

Kocho Shinobu nghe xong sững người, cô hiểu ý của Izawa Sugi, phì cười: "Em nói đúng."

"A, cuối cùng chị cũng cười vui vẻ rồi."

Izawa Sugi tiện tay ngắt một bông hoa tử đằng trong bình hoa bên cạnh đặt trước mặt Kocho Shinobu: "Chị Shinobu, dù thế nào đi nữa, chị Kanae và em đều còn sống, thế là tốt rồi, nên đừng tự trách nữa nhé."

"... Ừm, là do chị nghĩ sai rồi."

Khóe miệng Kocho Shinobu cong lên, cô nhận lấy bông hoa tử đằng, vừa mân mê vừa cười đáp: "Chị còn phải cảm ơn em nữa. Nếu không nhờ em giúp đỡ, có lẽ chị gái chị đã ra đi rồi. Cả nhà chị đều bị quỷ ăn thịt, chỉ còn lại hai chị em nương tựa vào nhau, nếu chị ấy cũng bỏ đi..."

Nụ cười trên mặt Kocho Shinobu biến mất, trở nên sắc lạnh.

Nhưng ngay giây tiếp theo, như nhớ ra điều gì đó, cô vội vàng nhếch khóe miệng mỉm cười trở lại.

"Ái chà, không nói những chuyện xui xẻo này nữa."

Izawa Sugi: "..."

Hả, ừm, em gái của chị Kanae hình như hơi đáng sợ nhỉ, lúc thì cười tươi rói lúc thì mặt mày dữ tợn?

Kocho Shinobu dường như nhận ra sự cứng ngắc của Izawa Sugi, cô nhếch môi chuyển chủ đề: "Tuy chị Kanae đã được cứu, nhưng do chiến đấu với quỷ quá lâu, cơ thể chịu gánh nặng quá lớn, nội tạng bị tổn thương. Hơn nữa vì thương vong của thường dân ở khu phố đó, tâm bệnh của chị ấy rất khó chữa..."

Izawa Sugi vội nói: "Cái gì? Chẳng lẽ chị Kanae vẫn...? Nhưng chuyện đó đâu liên quan đến chị ấy! Nếu không phải vì cứu em, chị ấy sẽ không phá vỡ Huyết Quỷ Thuật đó, cũng sẽ không có nhiều người chết như vậy."
« Chương TrướcChương Tiếp »