Bịch!
Izawa Sugi tiếp đất một cách thảm hại, hai chân vừa chạm đất liền lăn một vòng, cậu đã không thể đứng dậy được nữa.
Tuy nhiên đòn tấn công của Douma vẫn chưa dừng lại. Huyết Quỷ Thuật: Thùy Liên Bồ Tát~
Một tượng băng khổng lồ hiện ra từ hư không, tựa như một tấm khiên, lại tựa như một ngọn núi lớn, lao thẳng xuống đè bẹp Izawa Sugi, đồng thời còn giúp Douma chắn bớt ánh mặt trời sắp xuất hiện.
Lần này Izawa Sugi dù thế nào cũng không tránh được nữa. Tốc độ của cậu quá chậm, vừa lăn mình ổn định lại cơ thể, chưa kịp kết ấn thì đòn tấn công đã ập đến trước mắt!
Hơi Thở của Hoa, Thức thứ năm: Vô Quả Thược Dược!
Bóng dáng Kocho Kanae xuất hiện trước mặt Izawa Sugi, cô trực diện đối đầu với tượng Băng Bồ Tát khổng lồ đang giáng xuống. Lưỡi kiếm màu hồng nhạt rung động với tốc độ mắt thường không thể nhìn thấy, vô số nhát chém từ bốn phương tám hướng tụ lại một điểm, đâm thẳng vào tượng Thùy Liên Bồ Tát khổng lồ trước mắt.
Ầm ầm!
Tượng Bồ Tát bị đâm thủng một lỗ lớn, nhưng hai tay Bồ Tát chắp lại vẫn giáng xuống, đập mạnh vào lưng Kocho Kanae!
Izawa Sugi theo bản năng đỡ lấy Kocho Kanae bị đánh văng ra: "Chị Kanae!?"
Kocho Kanae phun ra một ngụm máu, ngay sau đó sắc mặt biến đổi: "Nguy rồi!"
Màn sương băng kịch độc với nhiệt độ cực thấp theo sự vỡ vụn của Thùy Liên Bồ Tát đột ngột khuếch tán ra, tựa như khói bụi bao phủ lấy khu phố nhỏ này trong nháy mắt.
Douma nhân cơ hội quay đầu bỏ chạy.
Thời điểm hắn chạy trốn cực kỳ chuẩn xác, vừa nấp vào bóng râm của căn phòng thì mặt trời mọc lên. Douma mặt vô cảm đứng bên cửa sổ, lẳng lặng nhìn cảnh hỗn loạn cách đó không xa, những ngón tay cầm quạt nổi đầy gân xanh.
Hắn thế mà lại bị một thằng nhóc miệng còn hôi sữa lừa gạt!
Sỉ nhục, đúng là sỉ nhục to lớn.
Izawa Sugi phải không? Ta nhớ rồi.
Douma nở một nụ cười méo mó có phần kỳ dị, "soạt" một tiếng mở quạt ra phe phẩy, chậm rãi rời khỏi tòa nhà này.
... Còn về chủ nhân của tòa nhà, khi hắn đi ngang qua thì người đó đã nằm trong vũng máu rồi.
Bên kia, phần chân dưới của Izawa Sugi trực tiếp bị sương độc nhiệt độ thấp bao phủ, hai bắp chân hoàn toàn bị hoại tử do lạnh. Đáng sợ hơn là, do mạch máu bị đông cứng, máu không thể lưu thông theo nhịp thở, nên không thể làm chậm quá trình phát tác của độc tố!
Thê thảm hơn là Kocho Kanae. Đòn cuối cùng dù cô đã chặn được Thùy Liên Bồ Tát, nhưng cú đập tay của Bồ Tát đã khiến những vết thương vốn đã cầm máu trên người cô vỡ toạc ra hết, nội tạng vốn đã bị đông cứng và trúng độc một phần nay trực tiếp xuất huyết ồ ạt.
Đồng thời, điều khiến Izawa Sugi tức đến tối sầm mặt mũi là một chuyện khác.
... Đám mây băng khuếch tán ra như vậy sẽ gϊếŧ chết tất cả những người còn sống trong khu phố lân cận.
Nếu Kocho Kanae biết đòn cuối cùng của mình khiến Thùy Liên Bồ Tát vỡ vụn, mây băng lan rộng, gây ra cái chết cho bao nhiêu người, chị Kanae chắc chắn sẽ day dứt hối hận, đau khổ tự trách.
Thế nhưng đó là vì chị ấy muốn cứu mình...
Tay Izawa Sugi nắm chặt, răng cắn bật máu môi. Cậu thực sự không nhịn được cơn giận dữ và nỗi căm hận xuất phát từ tận đáy lòng này.
Nếu bản thân mạnh hơn một chút thì tốt biết mấy, nếu cậu mạnh đến mức có thể một đao gϊếŧ chết quỷ, thì bi kịch này đã không xảy ra.
Trong khoảnh khắc, niềm kiêu hãnh vì tu luyện thành công, vượt qua kỳ thi và chém gϊếŧ được quỷ thường đã tan thành mây khói.
Ôm theo nỗi căm hận Douma, sự không cam lòng với bản thân và nỗi lo lắng cho Kocho Kanae, Izawa Sugi chìm vào hôn mê, không còn biết gì nữa.
*
Izawa Sugi mở mắt, nhìn trần nhà trắng toát trên đầu, bỗng nhận ra điều gì đó.
Cậu được cứu rồi sao?
... Cậu được cứu rồi.
Izawa Sugi theo bản năng đưa tay gác lên trán. Những chuyện kỳ lạ vừa xảy ra tựa như một giấc mơ.
Nhưng cảm giác đau nhói và ngứa ran trên cơ thể nhắc nhở cậu rằng đó không phải là mơ. Cậu thực sự đã gặp Thượng Huyền Quỷ, thực sự đã chiến đấu với hắn, và thực sự đã dùng cái Ảo thuật nửa mùa để lừa hắn một vố.
Chỉ là tuy cậu cứu được Kocho Kanae, nhưng lại có nhiều người hơn phải chết đi. Izawa Sugi không hối hận về hành động lúc đó, nhưng cậu vẫn cảm thấy rất buồn.
Thời gian dành cho việc triết lý sâu xa chỉ có ba giây. Ba giây sau, Izawa Sugi vỗ mạnh vào má mình, ánh mắt trở nên kiên định. Cậu từ lâu đã không còn thời gian để hối hận nữa rồi.
Nghĩ đến đây, Izawa Sugi cố gắng ngồi dậy. Vừa nãy mải nhớ lại trận chiến nên không cảm thấy gì, giờ vừa ngồi dậy, mặt mũi Izawa Sugi lập tức méo xệch vì đau đớn... Cơ thể như được chắp vá lại từng mảnh, toàn thân phát ra tiếng răng rắc.
Dù sao cũng đã chiến đấu quá sức lâu như vậy mà. Izawa Sugi thở hắt ra vài hơi, tựa lưng vào đầu giường ngồi cho ngay ngắn, rồi chợt nhớ đến đôi chân của mình...