Cảm giác được sống này thật tươi mới, thật cuồng nhiệt, trong nháy mắt đã đánh thức niềm tin mãnh liệt và sự nhiệt huyết trong lòng Izawa Sugi.
Cậu muốn tiếp tục sống như thế này, muốn tiếp tục chiến đấu như thế này.
Tuyệt đối, tuyệt đối không được chết giữa đường.
Cậu muốn sống tiếp.
Niềm tin kêu gọi sức mạnh, mà sức mạnh bắt nguồn từ huyết mạch.
Izawa Sugi hít sâu một hơi. Ngay cả bản thân cậu cũng không để ý, trên cổ tay cậu vô cớ mọc ra một mầm cây xanh cực nhỏ, nó bất ngờ vươn dài, uốn lượn rung động dọc theo lưỡi đoản đao, rồi lặng lẽ biến mất.
Cánh tay ác quỷ vô lực rơi xuống. Cô bé bị ác quỷ kìm kẹp thoát khỏi sự khống chế, cô bé thở hổn hển, kinh ngạc nhìn thiếu niên đột nhiên xuất hiện.
Thế nhưng thiếu niên này chẳng thèm nhìn cô bé lấy một cái, cậu thế mà lại lao về phía ác quỷ một lần nữa!
Cô bé theo bản năng hét lớn: "Cẩn thận! Cánh tay hắn che kín cổ rồi, một đao không chém đứt được đâu, dễ bị hắn bắt được sơ hở lắm!"
Trên cổ con quỷ này quấn đầy những cánh tay vừa to vừa dài, dường như ác quỷ cho rằng chỉ cần che kín cổ mình thì sẽ không bị chém đứt đầu vậy.
Izawa Sugi đã nhảy lên.
Cậu nghe thấy lời nhắc nhở của cô bé. Vốn dĩ mục tiêu cậu nhắm tới là đâm vào cổ, nhưng ngay khoảnh khắc cánh tay quỷ đánh tới, cậu đột ngột chuyển từ đâm sang chém chéo.
Lá cây vốn mềm mại, non nớt, tưởng như gió thổi qua là rách.
Thế nhưng khi mép lá lướt qua với tốc độ cực nhanh, dù là vỏ cây cứng rắn cũng sẽ bị lá cứa ra một vệt trắng, huống chi là con người khi đi xuyên qua rừng rậm, bị vô số cành lá cứa rách da thịt.
Thức được chia làm tấn công và phòng thủ.
Nếu nói Thức thứ nhất "Tân Nha" thể hiện sức mạnh của sự sống đang trỗi dậy, thì thứ cần thiết bây giờ chính là sự sắc bén và nhanh nhẹn như ngàn vạn lá cây cứa ra những vết máu!
Tinh thần của Izawa Sugi tập trung cao độ, cánh tay ác quỷ đã xuất hiện trong tầm mắt, lưỡi đao của cậu tựa như lá cây rung rinh trong gió giữa rừng già.
Nơi nào có gió thổi qua, nơi đó có lá cây bay múa.
Người đàn ông bệnh tình nguy kịch năm xưa đã nói: "Hỏa Chí sẽ được truyền thừa từ thế hệ này sang thế hệ khác."
"Hơi Thở của Rừng, Thức thứ hai: Diệp Vũ!"
Tựa như cơn lốc lá rụng vô biên xoay chuyển, trong nháy mắt những lưỡi đao tản ra bốn phía cắt nát những cánh tay đang ùa tới thành vô số mảnh vụn. Cơ thể Izawa Sugi rơi tự do, lần này cậu đã nhìn thấy cái cổ không còn cánh tay bảo vệ!
"Xuống địa ngục đi cho ta!"
Izawa Sugi gầm lên, một đao đâm xuyên qua cổ con Quỷ Tay, sau đó cậu dùng sức khuấy mạnh, bẻ gãy đầu ác quỷ.
Biểu cảm của Quỷ Tay đầy vẻ kinh ngạc và không thể tin nổi.
Hắn... hắn thế mà lại bị chém đứt cổ như thế này ư?
Thằng nhóc này...
"Đáng ghét, đáng ghét! Đáng ghét a a a!!!"
Izawa Sugi đạp lên thân xác ác quỷ tiếp đất nhẹ nhàng, cái đầu ác quỷ rơi "bộp" xuống đất. Hắn còn định chửi rủa tiếp thì Izawa Sugi đã giẫm một chân lên rồi.
"Phụt", ác quỷ tan biến, cơ thể mất đầu dần hóa thành tro bụi, chẳng còn lại gì.
Izawa Sugi thở dốc, cậu cúi đầu nhìn thanh đoản đao trên tay mình.
Vì liên tục va chạm, trên lưỡi đoản đao đã xuất hiện những vết mẻ nhỏ, nhưng Izawa Sugi vẫn rất vui.
Cậu đã khai phá được Hơi Thở và Thức của riêng mình. Giờ phút này Izawa Sugi tràn đầy tự tin vào bản thân, cảm giác con đường nằm ngay dưới chân, cậu sẽ sải bước tiến về phía trước.
... Có điều thanh đoản đao này không dùng được nữa rồi.
Cậu đột ngột khai phá ra Thức, chiêu thức sử dụng chưa đủ thuần thục, vị trí phát lực không đúng, lưỡi đao đã xuất hiện vết nứt.
May mà Sát Quỷ Đoàn có phát Nhật Luân Kiếm, vạn hạnh.
Izawa Sugi nghĩ vậy, cậu tra đao vào vỏ, đi được hai bước, bỗng nhớ tới cô bé vừa bị ác quỷ tóm lấy ban nãy.
... Hình như là một cô bé siêu cấp đáng yêu?
Izawa Sugi quay ngoắt lại, thấy cô bé lúc nãy đang quỳ một gối xuống đất, một tay nắm đoản đao, tay kia chống xuống đất, dường như sẵn sàng bật dậy bất cứ lúc nào.
Tuy nhiên Izawa Sugi đã giải quyết xong ác quỷ, nên khí tức của cô bé đã thả lỏng, biểu cảm trên mặt cũng trở nên bi thương.
Izawa Sugi: “?”
Cậu có chút không hiểu, được cứu rồi chẳng lẽ không nên vui mừng sao?
Izawa Sugi không nghĩ nhiều, cậu quyết định sẽ thích cô bé này, bởi vì chiếc mặt nạ hồ ly trên mặt cô bé khiến Izawa Sugi cảm thấy quen thuộc, nó gần như giống hệt mặt nạ của Anbu Làng Lá!
Cậu bước tới trước mặt cô bé, toét miệng cười, đưa tay ra, trông vô cùng sảng khoái và đẹp trai.
"Quý cô đáng yêu, tôi tên là Izawa Sugi, có thể vinh hạnh được biết quý danh của cô không?"
"... Mình tên là Makomo, cảm ơn cậu đã cứu mình."
Cô bé nhếch khóe miệng, hít sâu một hơi, đưa tay nắm lấy tay Izawa Sugi, mượn lực đứng dậy.