Chương 9: Mẹ bạn trai tìm đến

Cố Miêu không ngờ mẹ của Trình Khang Duật lại tìm đến nhanh đến thế.

Người phụ nữ trước mặt cô mang vẻ quý phái, dáng vẻ đoan trang của một phu nhân quyền thế.

Chỉ cần nhìn thoáng qua, Cố Miêu cũng biết bà đến đây không phải để nói chuyện nhẹ nhàng.

Ánh mắt mẹ Trình lạnh nhạt, vừa nhìn đã thấy chẳng mấy thiện cảm.

Bà từng gặp cô đôi lần khi đến đón con trai, ấn tượng đầu tiên là vẻ đẹp của cô gái nhỏ này, mái tóc dài đen nhánh, làn da trắng mịn, đôi mắt trong như hồ nước, môi đỏ tự nhiên, ngũ quan thanh tú đến mức khiến người khác phải ngoái nhìn.

Mới mười bảy tuổi nhưng vẻ đẹp ấy đã như nụ hoa nở rộ giữa sương sớm.

Trong như ngọc, sáng như trăng, là một tuyệt sắc mỹ nhân.

Đáng tiếc, một đứa con gái xuất thân nghèo hèn ở khu Vịnh Nam cũ kỹ, không cha không mẹ, làm sao không khiến bà nghĩ đến chuyện trèo cao?

“Bác gái.” Cố Miêu khẽ cất lời trước, lễ phép mở miệng

“Đừng gọi tôi là bác gái.” Mẹ Trình lạnh giọng, dứt khoát cắt đứt cách gọi thân mật ấy

Cố Miêu ngập ngừng, đổi giọng: “Trình phu nhân.”

Hai tay cô nắm chặt ly nước, lòng bàn tay rịn mồ hôi.

“Cô biết rõ vì sao tôi gọi cô ra đây chứ?”

Cố Miêu cụp mắt, khẽ gật đầu: “Cháu biết.”

“Tôi không quan tâm cô và con trai tôi đang ở mức nào. Nó sắp thi đại học, sau này còn phải tiếp quản sản nghiệp của gia đình. Cô và nó, dù bây giờ có thân đến đâu, sớm muộn cũng phải chia xa. Một cô gái như cô, tốt nhất đừng vọng tưởng trèo cao.”

Những lời ấy đâm thẳng vào tim, đau như ai bóp nghẹt.

“Trình phu nhân, cháu… cháu không có ý lợi dụng Khang Duật.” Cố Miêu run giọng, cố giữ bình tĩnh

“Không có ý?” Bà nhướng mày, môi cong thành nụ cười mỉa mai: “Thế sao cô lại đi với nó đến nhà hàng cao cấp? Còn chiếc vòng tay này cô biết nó đáng giá bao nhiêu không? Hai mươi mấy triệu đấy. Cô dám nói là tự mua không?”

Ánh mắt Cố Miêu rơi xuống chiếc vòng bạc mảnh trên cổ tay.

Trình Khang Duật từng bảo chỉ vài trăm, cô tin là thật nên mới nhận.

Giờ nghe đến con số ấy, ngực cô nghẹn lại, không nói nổi lời nào.

Nước mắt lấp lánh nơi khóe mi, Cố Miêu cố ngẩng đầu, giọng nghẹn lại: "Trình phu nhân, cháu thật sự không biết."

Mẹ Trình hừ lạnh, giọng khinh khỉnh: “Cô biết hay không cũng chẳng quan trọng. Coi như chút tiền đó là để cô hiểu cảm giác của người có tiền. Cô tốt nhất nên tránh xa con trai tôi, nếu không…”

Bà ngừng lại, đôi mắt sắc bén: “Đừng trách tôi đến gặp ông nội cô để nói chuyện.”

Nghe đến ông nội, Cố Miêu hoảng hốt.

Ông là người thân duy nhất của cô, là chỗ dựa cho cô, cô không thể để ông vì chuyện này mà ảnh hưởng.

Cô run rẩy, cuối cùng khẽ nói, giọng nghèn nghẹn: “Cháu… cháu sẽ tránh xa Khang Duật.”

“Coi như cô biết điều."

Mẹ Trình đạt được mục đích, đặt tờ tiền mệnh giá năm trăm lên bàn thanh toán nước rồi rời đi không ngoái đầu lại.

Cố Miêu ngồi yên rất lâu.

Vai cô run lên từng nhịp nhỏ, mái tóc dài rũ xuống che đi gương mặt nhợt nhạt chỉ thấy đôi bàn tay nhỏ nắm chặt trên bàn.

Cô đã nghĩ, chỉ cần cố gắng, chỉ cần yêu chân thành thì sẽ được chấp nhận. Nhưng hóa ra, trước đồng tiền và thân phận, mọi nỗ lực đều trở nên nhỏ bé.

Cô là người có trái tim yếu đuối vì từ nhỏ thiếu thốn sự bảo bọc của cha mẹ, lúc này cũng là tự mình an ủi bản thân.

Ở góc khuất, Thượng Hạo lặng lẽ rít một hơi thuốc, khói trắng tan trong ánh đèn vàng.

Hắn không ngờ lại tình cờ bắt gặp cảnh này, cô gái nhỏ ngồi đó, đôi mắt ầng ậc nước, dáng vẻ yếu đuối đến đáng thương.

Thượng Hạo biết cô đang khóc.

Và không hiểu sao, hắn lại thấy thích, thích cái dáng kiên cường đến cùng cực rồi vụn vỡ, thích sự bất lực xen lẫn đau đớn nơi ánh mắt ấy.

Đáng buồn là hắn biết mình thật sự rất tệ vì trong khoảnh khắc đó, hắn chỉ muốn trêu cô thêm một chút nữa.

Cố Miêu ngồi đến khi nhân viên đến nhắc quán sắp đóng cửa, cô mới khẽ giật mình.

Cô vội lau nước mắt, gượng cười xin lỗi rồi bước ra ngoài.

Trời đã về khuya, gió lạnh len vào cổ áo.

Cố Miêu ngồi ở trạm xe, nhìn bảng điện tử trống trơn mới nhận ra chuyến xe cuối về Vịnh Nam đã ngừng.

Cô mở điện thoại, do dự thật lâu.

Gọi cho ai bây giờ?

Cô không muốn làm phiền Trình Khang Duật nhưng mà ngoài hắn ta, cô chẳng còn ai để nhờ cả.

Cô xoa vai, cố chịu đựng cơn lạnh cắt da.

Dưới ánh đèn đường, bóng dáng cô nhỏ bé, gương mặt xinh đẹp phảng phất nét bi thương khiến người khác phải xót lòng.

Một chiếc Rolls-Royce đen bóng dừng lại bên lề đường.

Tấm kính hạ xuống, giọng nói trầm lên từ ghế lái lái: “Thượng Thiếu, xe bus hết chuyến rồi. Cô Cố chắc không về được. Có cần giúp cô ấy không?”

Thượng Hạo khẽ mở mắt, ánh nhìn thoáng qua bóng dáng cô gái bên đường, nhàn nhạt đáp: “Tùy cậu.”

Lý Vũ là người đi theo Thượng Hạo đã lâu cũng hiểu rõ tính hắn, phàm chuyện hắn không thích hắn sẽ rõ ràng, bây giờ lại nói tuỳ Lý Vũ đương nhiên là có thể giúp.

Chiếc xe từ từ lăn bánh sang bên kia đường, dừng trước mặt Cố Miêu.

Cô ngẩng lên, thấy chiếc xe sang trọng trước mặt khi tấm kính từ từ hạ xuống để lộ gương mặt người đàn ông mà cô chẳng bao giờ muốn đối diện.

Thượng Hạo nghiêng đầu nhìn Cố Miêu, sự tĩnh lặng trong đôi mắt cùng với nét lạnh lẽo làm người ta run sợ.

Lý Vũ nhìn cô lên tiếng: "Cô Cố, xe bus hết chuyến rồi, có cần chúng tôi đưa về không?"

Cố Miêu nhìn qua ghế sau, Thượng Hạo đang tựa đầu lên ghế, một tay gác lên cửa, ánh mắt thản nhiên, lạnh như băng, không buồn giấu sự xa cách.

Cố Miêu cũng không muốn ở gần Thượng Hạo quá nhiều, trong lòng cô vẫn sợ người đàn ông này.

“Không cần đâu…” cô khẽ lắc đầu, giọng nhỏ đến mức gần như tan trong gió

"Cô Cố, nếu không đi ông nội Cố lo đấy."

Cố Miêu bị Lý Vũ cắt lời nhắc nhở thì mím môi, quả nhiên ông nội Cố luôn là người Cố Miêu xem trọng nhất.

Cuối cùng, Cố Miêu mím môi, gật đầu nhẹ đồng ý.

Cô mở cửa xe, ngồi xuống ghế sau, tim vẫn run lên từng nhịp.