Chương 8: Hắn quả là kẻ xấu xa

Không ngờ lại trùng hợp đến mức Trình Bá chính là ba của Trình Khang Duật.

Nghe tiếng nói, Trình Bá quay đầu, ánh mắt thoáng ngạc nhiên: “Khang Duật? Sao con lại ở đây?”

Trình Khang Duật bình thản đáp, giọng có phần lúng túng: “Con đi với bạn.”

Cậu thanh niên cao gầy, dáng vẻ ôn hòa, gương mặt sáng sủa đúng kiểu con nhà ngoan mà các bậc phụ huynh yêu thích.

Nhưng trong mắt Thượng Hạo, cậu chỉ là một thằng nhóc non nớt, miệng còn vương mùi sữa, chẳng đáng để hắn bận tâm.

Trình Bá vội đứng lên giới thiệu: “Thượng Thiếu, đây là con trai tôi, Trình Khang Duật. Nó đang chuẩn bị thi vào Đại học Kinh tế.”

Rồi ông quay sang con trai, giọng nghiêm nghị: “Đây là Thượng Thiếu, mau chào ngài đi.”

Trình Khang Duật nhìn Thượng Hạo, người đàn ông này quá đỗi kinh người, rõ ràng chỉ đang nhìn Trình Khang Duật với nét mặt trầm tĩnh nhưng ánh mắt lại đáng sợ như sói trong đêm khiến Trình Khang Duật có phần kiêng sợ.

“Chào Thượng Thiếu.” Trình Khang Duật khẽ cúi đầu, giọng lễ phép mà dè chừng

Thượng Hạo nhếch môi, nụ cười chẳng chút ấm áp: “Con trai Trình Tổng đây nên tập trung học hành thì hơn. Tuổi còn nhỏ mà bận yêu đương sớm, e là khó mà dựng nổi sự nghiệp.”

Câu nói tưởng chừng hời hợt ấy lại khiến không khí khựng lại trong giây lát.

Trình Khang Duật khẽ chau mày, chưa kịp phản ứng thì Trình Bá đã nghiêm mặt, giọng trách móc:

“Ba đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng qua lại với con bé họ Cố đó nữa. Gia cảnh thế nào, con còn không rõ sao?”

“Ba, Tiểu Miêu rất tốt.” Khang Duật nhỏ giọng, mang theo chút bất lực

“Con thì biết cái gì mà tốt với xấu. Học hành cho ra trò đi đã. Con nghe thấy Thượng Thiếu nói rồi chứ? Giờ mà lo yêu đương thì còn hơi đâu nghĩ đến sự nghiệp.”

“Ba, con vẫn học tốt mà. Tiểu Miêu cũng vậy, tụi con luôn đứng đầu lớp.”

Thượng Hạo cầm ly rượu, thong thả xoay tròn chất lỏng đỏ sẫm trong ly, ánh nhìn thoáng qua hai cha con đang tranh cãi mà khóe môi hắn cong lên.

Khi hắn liếc sang bàn đối diện, bắt gặp ánh mắt hoảng hốt của Cố Miêu, nụ cười ấy càng sâu hơn.

Gương mặt cô gái nhỏ vốn rạng rỡ nay lại trắng bệch, run rẩy như chiếc lá trước gió.

Cảnh tượng ấy, trong mắt hắn, lại đẹp một cách kỳ lạ.

Trình Bá là kiểu người ham danh lợi, trọng tiền tài hơn tình cảm chỉ qua vài lời đã tự bộc lộ hết.

Một cô gái nghèo khổ như Cố Miêu, hiển nhiên không lọt nổi vào mắt ông ta.

Cố Miêu nhìn từ xa thấy Khang Duật và ba hắn ta tranh cãi, trái tim cô co thắt lại.

Cô biết gia đình hắn ta không vừa lòng với cô, biết sự chênh lệch ấy tồn tại nhưng tận mắt chứng kiến lại đau đớn hơn nhiều mà hơn hết còn là trước mặt Thượng Hạo.

Cô có cảm giác, người đàn ông đó không thích cô.

Cô nắm chặt tay, kiềm chế không để nước mắt rơi.

Trình Bá bất lực khi con trai bỏ đi, ông vội quay sang xin lỗi Thượng Hạo: “Đã khiến Thượng Thiếu chê cười rồi.”

Thượng Hạo đặt ly rượu xuống, giọng bình thản nhưng lạnh lẽo: “Trình Tổng nên lo chuyện gia đình trước đã. Nếu con trai ngài không có tương lai, tôi e rằng chuyện hợp tác cũng chẳng còn nhiều ý nghĩa.”

Nghe vậy, Trình Bá hoảng hốt: “Thượng Thiếu, ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ xử lý ổn thỏa.”

Thượng Hạo đứng dậy, dáng người cao lớn nổi bật giữa ánh đèn vàng ấm.

Bộ âu phục xám bạc ôm lấy từng đường nét hoàn hảo, bước chân hắn vừa trầm ổn vừa lạnh lùng.

“Chuyện hợp tác chờ Trình Tổng giải quyết xong chuyện gia đình rồi hãy bàn tiếp.”

Mặc cho Trình Bá gọi với theo, Thượng Hạo vẫn sải bước rời đi, nụ cười nhạt nơi khóe môi ẩn giấu một niềm khoái trá khó hiểu.

Ánh mắt hắn dừng lại nơi cô gái đang ngồi lặng, sắc mặt tái nhợt.

Gương mặt ấy, vốn dịu dàng như nắng sớm, giờ lại ảm đạm đến xót xa.

Hắn bỗng thấy thích nhìn cô tổn thương.

Có lẽ, hắn thật sự là kẻ xấu xa bởi trong khoảnh khắc ấy, điều hắn muốn là thấy Cố Miêu bật khóc trước mặt mình.

Cố Miêu nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần, trong lòng như bị nhấn chìm xuống đáy vực.

Cô hiểu hắn khinh thường cô, xem cô như một kẻ đáng thương, hèn mọn và không xứng.

Và điều tàn nhẫn nhất là… cô không thể phản bác.