Chương 7: Tầm ngắm của kẻ săn mồi

Trong căn phòng rộng lớn, ánh đèn vàng nhạt hắt lên từng vệt sáng mơ hồ.

Thượng Hạo ngồi dựa trên ghế sô pha, ánh mắt dừng nơi khung cửa kính sát sàn, nhìn xuống biển đêm của thành phố A rực rỡ ánh đèn.

Trong tay hắn, ly rượu vang đỏ sóng sánh, ánh sắc như máu phản chiếu nơi đáy mắt lạnh lùng.

Hắn không phải người lương thiện, những gì hắn muốn, nhất định phải có được, bất kể bằng cách nào.

“Thượng Thiếu, người bên Vịnh Nam sao lại chỉ dừng ở mức hù dọa?”

Lý Vũ khó hiểu.

Rõ ràng trước đó Thượng Hạo ra lệnh đến cuối tháng phải giải tỏa, vậy mà bây giờ lại đổi ý, chỉ phái người đến dọa dẫm mà thôi.

Thượng Hạo đặt ly rượu xuống, tiếng va chạm vang khẽ.

Hắn nghiêng đầu, ánh mắt thoáng ý cười mà chẳng chạm đến đáy mắt: “Bởi vì có thứ thú vị hơn Vịnh Nam.”

Lý Vũ càng thêm mơ hồ: “Vậy Vịnh Nam… để mặc sao?”

“Cứ tiếp tục.”

Nói xong, ánh mắt Thượng Hạo ánh lên một tia sáng lạnh như lưỡi dao.

Một khi hắn đã thấy hứng thú, thứ đó nhất định phải thuộc về hắn.

~

Dạo gần đây, Cố Miêu gần như vùi đầu ở trường.

Ngày thi đại học cận kề, cô càng chăm chỉ đến mức quên cả thời gian.

“Tiểu Miêu, muộn rồi, nghỉ một chút rồi học tiếp.” Trình Khang Duật xem đồng hồ, giọng dịu dàng nói

Hắn ta luôn muốn dành cho cô những điều tốt đẹp nhất, trong khi Cố Miêu lại chẳng bao giờ muốn dựa dẫm quá nhiều.

Cô ít khi nhận quà, càng hiếm khi đồng ý đến những nơi sang trọng cùng hắn ta.

Như hôm nay, Trình Khang Duật nằng nặc dẫn cô đến nhà hàng beefsteak nổi tiếng mới khai trương, lấy cớ đang giảm giá để cô đồng ý.

Khi mở menu, Cố Miêu suýt cứng người.

Giá mỗi phần ăn đắt đến mức khiến cô choáng, một phần có khi bằng vài tháng lương của người lao động.

Thấy cô chần chừ mãi, Trình Khang Duật mỉm cười, nói với phục vụ: “Cho hai phần truyền thống.”

“Vâng, thưa quý khách.” Nhân viên lễ phép đáp rồi rời đi

Cố Miêu khẽ cau mày, giọng nhỏ đến mức chỉ hắn ta nghe thấy: “Đắt như vậy, sao anh còn dẫn em đến?”

Trình Khang Duật bật cười, ánh mắt dịu dàng như gió xuân: “Giảm giá mà, Tiểu Miêu đừng lo.”

Cố Miêu chỉ biết thở dài, khép menu lại.

Cô biết mình chẳng có gì nổi bật, gia cảnh bình thường nhưng lại may mắn có được một người như Trình Khang Duật yêu thương, nghĩ thôi cô đã thấy hạnh phúc.

Khoảng mười phút sau, món ăn được mang ra.

Mùi hương thịt bò nướng lan tỏa, nhìn miếng steak phủ nước sốt đỏ sẫm óng ánh, cô không nhịn được mà nuốt nước bọt.

Trình Khang Duật bật cười nhìn dáng vẻ ngượng ngùng ấy, nhẹ nhàng cắt miếng thịt lớn thành từng miếng nhỏ cho cô.

Cố Miêu vốn không quen với kiểu ăn uống sang trọng này, dao nĩa trong tay vụng về va vào đĩa tạo ra tiếng kêu lanh canh, bị vài ánh nhìn tò mò hướng đến, cô chỉ biết cúi đầu.

Ở góc xa, Thượng Hạo ngồi trong vùng sáng mờ, ánh mắt lơ đãng quét qua cô gái nhỏ đang vụng về kia.

Dáng vẻ luống cuống ấy, chẳng hiểu sao lại khiến hắn chú ý.

“Thượng thiếu.” Người ngồi cùng khẽ gọi, kéo hắn về thực tại

Hắn thu lại ánh nhìn, lạnh nhạt đáp: “Tiếp tục đi.”

Buổi tiệc khai trương hôm nay, hắn đến vì nể mặt ông Trần, chủ nhà hàng và cũng là người quen của ba hắn.

Không ngờ lại tình cờ gặp được Cố Miêu.

Người con trai ngồi đối diện cô, Thượng Hạo cũng nhớ, chính là kẻ từng hôn cô ở quảng trường hôm đó.

“Công ty chúng tôi cũng hoạt động trong lĩnh vực bất động sản, Thượng Thiếu, ngài xem…” Trình Bá nói, giọng cung kính dù tuổi tác đáng ra lớn hơn hắn

Thượng Hạo khẽ gõ ngón tay lên bàn, ánh mắt lạnh nhạt dõi theo động tác của chàng trai kia đang đưa đĩa thức ăn đã cắt sẵn đến trước mặt Cố Miêu.

Hắn hờ hững đáp: “Ông Trình muốn tôi đầu tư, vậy hãy để tôi xem… công ty ông có thể mang lại lợi ích gì.”

Thượng Hạo nhìn thấy người con trai kia đứng lên hình như rời bàn đi vệ sinh, vừa vặn tiến tới chỗ hắn, khóe môi hắn nhếch nhẹ, một nam sinh miệng còn hôi sữa.

Nào ngờ khi Trình Khang Duật đi ngang ánh mắt nhìn thấy Trình Bá thì kinh ngạc gọi: "Ba."

Thượng Hạo cong môi, thật trùng hợp.