Chương 6: Một con mèo nhỏ đang bị chó sói dồn vào đường cùng

Thượng Hạo lúc này nhìn Cố Miêu, ánh mắt đen thẳm lạnh như băng.

“Tôi không kiên nhẫn đợi.”

“Ngài sao có thể không giữ lời, ba ngày làm sao mọi người ở Vịnh Nam có thể đi.” cô không nghĩ hắn lại dửng dưng nói ra mấy lời này

Thượng Hạo hờ hững nhìn Cố Miêu điệu bộ cao ngạo cùng khí thế bá vương khiến đối phương phải e sợ.

“Đó không phải vấn đề của tôi.” Thượng Hạo hờ hững đáp lời

Tay Cố Miêu siết chặt, cô bây giờ mới hiểu cảm giác cá lớn nuốt cá bé là thế nào, hắn không hề khoan nhượng, không có lòng trắc ẩn.

Lúc này từ phía sau một cô gái tiến lên, Cố Miêu ngạc nhiên đến ngây ra, cô gái này có nét đẹp đơn thuần quá mức, trong sáng như ánh trăng trên cao, như hoa như nguyệt làm người ta có cảm giác muốn bảo vệ che chở.

“Thượng Hạo, cô ấy là một cô bé còn nhỏ, anh đừng nên như thế.” giọng nói trong trẻo lại nhẹ nhàng êm ái vang bên tai

Cố Miêu cảm thấy giống như nhìn thấy một thiên thần.

Lạc Phỉ đi đến bên cạnh Cố Miêu, ánh mắt hiện lên sự đồng cảm sâu sắc.

Thượng Hạo vẫn thái độ điềm tĩnh nhìn Cố Miêu không cảm xúc, bất quá lúc Lạc Phỉ tiến lên thì Thượng Hạo giảm đi sự áp bức bức bách kia.

“Chị, chị giúp em nói với ngài ấy đừng giải tỏa được không?” Cố Miêu như ôm lấy hi vọng đặt vào người Lạc Phỉ

Lạc Phỉ cũng khó xử, chuyện làm ăn đương nhiên cô ấy không nắm được cũng không biết cách giúp.

“Thượng Hạo, hay là có cách nào khác không?” Lạc Phỉ nghiêng đầu nhìn Thượng Hạo hỏi

Thượng Hạo nhìn Lạc Phỉ nửa ngày không nói gì.

Cuối cùng Hứa Tranh tiến lên, anh chủ động ôm lấy eo Lạc Phỉ lại thấp giọng nói: “Làm ăn phải nói tới lời, nếu muốn đưa ra yêu cầu thì phải có trao đổi.”

“Hứa Tranh.” Lạc Phỉ không hài lòng, lại là dùng cách ép người

“Đều là người lớn đâu thể cứ làm loạn là được, đều nói đến lợi ích, em giúp lần này vậy những người khác em giúp được nữa không?” Hứa Tranh dùng lời lẽ đanh thép nói làm Lạc Phỉ nhất thời im bật

Anh nói không sai.

Cố Miêu nghe thấy lời này thì giật mình, cắn răng không biết đáp lời sao.

“Thượng Hạo, cô bé này xem ra quyết tâm rồi.” Sở Bắc Nghi tiến lên đυ.ng bả vai Thượng Hạo chọc ghẹo

“Hay là tha đi.” Phó Cảnh Minh cũng tiến tới trêu

Thượng Hạo vẫn đứng yên không đáp chỉ nhìn gương mặt Cố Miêu đã sớm trở nên tái nhợt.

Một con mèo nhỏ đang bị chó sói dồn vào đường cùng.

“Ngài cần gì mới chịu suy nghĩ lại.” Cố Miêu nhìn Thượng Hạo kiên trì đưa ra quyết định

Thượng Hạo môi mỏng hơi nhếch lên dường như trong đôi mắt phẳng lặng lại lóe lên tia sáng dị thường.

Lạc Phỉ kinh ngạc nhìn Cố Miêu bên cạnh, cảm giác nhìn thấy chính mình năm xưa.

Lạc Phỉ đưa ra đề xuất: “Em thấy Vịnh Nam là thị trấn cổ xưa, kiến trúc cũ dễ mang cảm giác hoài niệm, em có thể đầu tư xây dựng một khu tham quan nghệ thuật được chứ? Xây thêm những tòa nhà trưng bày vật phẩm cổ xưa, em sẽ góp thêm tranh vẽ của mình như vậy mang thêm tính nghệ thuật.”

Vịnh Nam là nơi có lối kiến trúc xưa cũ thay vì biến đổi mới thì vẫn giữ lại nhưng đưa thêm nghệ thuật vào sẽ có thể phát triển hơn dù sao cổ kính sẽ làm người ta hoài niệm tới nghệ thuật.

“Hứa Tranh, anh giúp được chứ? Em muốn đầu tư.” Lạc Phỉ nghiêng đầu với Hứa Tranh nói

Hứa Tranh vẫn là không thể từ chối sự nhờ vả của cô gái trong lòng, tất cả đều là nuông chiều vô độ.

“Hứa Thị có thể chịu toàn bộ chi phí, lợi nhuận cho cậu tám, tôi hai, thế nào?” Hứa Tranh nhìn Thượng Hạo đưa ra giao kèo

Cũng chỉ có Lạc Phỉ mới làm Hứa Tranh chấp nhận kinh doanh thua lỗ này, ai bảo anh yêu cô như thế.

Khóe môi Lạc Phỉ nâng lên, rõ ràng là cảm động.

Thượng Hạo nhìn gắt gao hai cô gái đối diện, sắc mặt lạnh như băng cuối cùng khó chịu phẩy tay mà thỏa hiệp: “Được rồi.”

Cố Miêu ngây ra một lúc sau đó mừng đến rơi nước mắt mà ôm chầm Lạc Phỉ cảm ơn rối rít: “Cảm ơn chị, mọi người ở Vịnh Nam sẽ biết ơn chị nhiều lắm.”

Lạc Phỉ đưa tay vỗ lưng Cố Miêu, cảm giác như đang bảo vệ chính mình năm xưa.

Người nhỏ bé vẫn là bị những người ở phía trên chèn ép, hôm nay Lạc Phỉ giúp Cố Miêu cũng vì thấy hình ảnh bản thân năm xưa không muốn cô sẽ đi vào vết xe đổ của cô ấy.