Hai ngày sau, khi vừa tan học trở về Vịnh Nam, Cố Miêu đã thấy một nhóm người mặc vest đen đứng chắn ngay lối vào khu dân cư, một linh cảm chẳng lành khiến cô bất an.
Cô vội chạy đến, kinh hoàng chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn, người dân đang ẩu đả dữ dội với nhóm người lạ mặt, một vài người ngã xuống đất đau đớn rêи ɾỉ.
Cố Miêu lập tức kéo tay một người đàn ông đứng đầu đội ngũ rồi trừng mắt nhìn họ: “Tại sao các người lại đánh người?"
Người đàn ông nhíu mày, hắn ta cau có: “Bọn họ ra tay đánh người thì bọn tôi đánh trả, các người đi nhanh, Thượng Thiếu đã hạ lệnh phải nhanh giải tỏa.”
Cố Miêu nghe thấy thì sững người, hàng mày cau lại không tin được những gì mình nghe.
Không phải Thượng Hạo đã hứa cho mọi người thời gian đến cuối tháng sao?
Cố Miêu không khống chế được cơn giận trong lòng, cô nhìn người đàn ông nói với giọng điệu phẫn nộ: “Tôi muốn gặp Thượng Thiếu. Ngài ấy từng hứa cho chúng tôi thời gian, sao bây giờ lại đổi ý?”
Người đàn ông lạnh lùng đáp: “Chuyện đó không còn quan trọng nữa. Bây giờ Thượng Thiếu ra lệnh ba ngày phải giải tỏa. Các người có đồng ý hay không, cũng không thay đổi được gì.”
Cố Miêu nắm chặt tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay đến bật máu như có ngọn lửa thiêu đốt cô.
“Tôi phải gặp Thượng Thiếu, ngài ấy không thể thất hứa như thế.”
Cố Miêu không nghĩ Thượng Hạo lại nuốt lời, rõ ràng hắn đã cho cô và người dân ở Vịnh Nam cơ hội, ít ra hắn nên có một lời giải thích cho việc hắn đột ngột thay đổi quyết định.
~
Cố Miêu không do dự chạy đến Đế Xa chỉ vì muốn hỏi rõ Thượng Hạo vì sao hắn lại thất hứa?
Cô biết rõ hành động của mình có phần liều lĩnh và nông nổi cũng hiểu rõ bản thân chẳng là gì so với người đàn ông nắm trong tay quyền lực đủ để khuynh đảo cả thành phố A.
Lúc Cố Miêu muốn vào Đế Xa đã bị vệ sĩ chặn lại, cô đương nhiên hiểu chắc chắn Thượng Hạo đã ra lệnh cho họ ngăn cản cô.
Cố Miêu mang theo quyết tâm hôm nay phải gặp Thượng Hạo hỏi cho ra lẽ nên xảy ra tranh chấp với vệ sĩ, nhất thời làm cho mọi thứ hỗn loạn cả lên.
Âm nhạc xập xình bỗng chốc bị dập tắt, cả sàn bar cao cấp chìm vào im lặng khi mọi ánh mắt đổ dồn về phía một cô gái ăn mặc giản dị, quần jeans, áo sơ mi trắng, tóc cột cao gọn gàng, trông như một nữ sinh vừa tan học lạc vào thế giới vốn không dành cho mình.
Thế nhưng, cô lại sở hữu một gương mặt khiến người ta không thể rời mắt, đẹp đến nao lòng, đôi mắt hiện lên sự quật cường không che giấu.
“Tôi muốn gặp Tam Thiếu.”
Cố Miêu tức giận nói, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng, ánh mắt không chút kiêng dè nhìn mọi người ở sàn bar, tay cô khẽ nắm khống chế sự run rẩy trong người.
Sự xuất hiện của cô nhanh chóng khiến sàn bar dậy sóng, tiếng xì xầm lan ra như sóng nhỏ giữa mặt hồ yên ả, ai cũng nghĩ chắc lại một cô tình nhân bị bỏ rơi nên đến tận đây để làm loạn.
Một màn kịch quen thuộc giữa giới ăn chơi.
Nhưng chẳng ai ngờ, cô lại lên tiếng đầy châm chọc: “Tam Thiếu sợ tôi đến mức không dám ra mặt sao?”
Một câu nói mang theo ý giễu cợt như hòn đá ném vào mặt nước khiến tất cả lặng đi.
Từ trong đám đông, một giọng nói lười biếng nhưng đầy ngạo mạn vang lên: “Con thỏ nhát gan lại tìm đến hang sói diễu võ giương oai là đang muốn tìm đường chết?”
Ánh đèn phản chiếu lên bóng dáng cao lớn đang từ từ bước ra từ phía sau quầy bar.
Thượng Hạo xuất hiện, từng bước chân vững chãi mang theo khí thế lạnh lùng và áp lực kinh người, không ai có thể làm ngơ trước sự hiện diện của hắn.
Theo sau là ba người còn lại trong Tứ Thiếu, mỗi người đều có phong thái riêng, làm nơi này như lập tức bước vào một màn trình diễn của giới thượng lưu quyền lực.
Cố Miêu không lùi bước dù tim cô đang đập hỗn loạn, đôi chân gần như run rẩy, cô vẫn đứng thẳng lưng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào hắn.
“Ngài đã hứa cuối tháng mới quyết định nhưng tại sao lại thất hứa?”
Ánh mắt Thượng Hạo quét qua cô gái nhỏ trước mặt, sâu như đáy biển. Trong một khoảnh khắc, khó ai có thể đoán được hắn đang nghĩ gì.
Thay vì trả lời, Thượng Hạo nghiêng đầu, ra lệnh cho vệ sĩ: “Đuổi hết mọi người ra ngoài.”
Bảo vệ lập tức hành động, không ai dám thắc mắc nửa lời. Chưa đầy năm phút, những vị khách ở sàn bar bị mời ra ngoài không còn ai, để lại không gian yên tĩnh đến đáng sợ.