Chương 31: Vạch trần và lựa chọn

Sau đó buổi lễ diễn ra trang trọng thành công, Vịnh Nam chính thức trở thành một khu tham quan nghệ thuật được đầu tư bởi Hứa Thị và Thượng Thị.

Buổi khánh thành kết thúc trong suôn sẻ, mọi người cùng nhau lên sân thượng của tòa nhà cao nhất ở Vịnh Nam ngắm hoàng hôn.

Cố Miêu ngẩng nhìn mặt trời đang dặn lần thì mỉm cười.

Thượng Hạo đứng phía sau mày hơi nhếch nhẹ khó trông thấy, vóc dáng Cố Miêu ốm nhỏ, vẻ đẹp toát lên sự tươi trẻ, trong sáng và ngây thơ. Khuôn mặt của cô mang những đường nét dịu dàng, đôi mắt long lanh như những vì sao đêm, nụ cười tươi tắn, đôi khi ngượng ngùng nhưng cũng đủ làm xao xuyến lòng người.

Hình như Cố Miêu không hề đòi hỏi, cô cũng chưa từng phản kháng, cô hầu như chỉ cần được sự yêu thương, cũng đúng, một cô bé mới lớn từ nhỏ không có ba mẹ bao bọc nên dễ sinh mong manh lại nghe lời.

Giống như những đứa trẻ mồ côi khi được nhận nuôi sẽ cố sức ngoan ngoãn để không bị bỏ rơi lần nữa.

“Chị Lạc Phỉ, bốn tòa nhà cao nhất là của Tứ Thiếu, chị thấy không?” Cố Miêu chỉ tay về trước mặt hô lớn phấn khích

“Ừm, ở đây nhìn được luôn này.” Lạc Phỉ cười đáp

Cố Miêu nhìn Thượng Thị sừng sững nguy nga thì thầm rầu rĩ, cô và hắn vĩnh viễn không bình đẳng được, cô chẳng biết tại sao hắn lại muốn dây dưa với cô nhưng mà hiện tại cô không thể làm gì khác bởi vì tiền và quyền của hắn cũng đủ chèn ép cô và cả Vịnh Nam.

Rắc.

Đột nhiên thanh sắt lan can gãy đổ, Cố Miêu loạng choạng đứng không vững tưởng như sẽ té xuống thì một cánh tay săn chắc đã kéo cô lại lôi vào trong.

Hai người lăn lên mặt đất, tim Cố Miêu đập loạn sợ đến mặt trắng bệch còn nằm trong lòng Thượng Hạo.

Thượng Hạo mày nhíu chặt, thở một tiếng nặng, khi nãy thật nguy hiểm nếu hắn không nhanh chân đến thì Cố Miêu đã ngã xuống dưới.

Nhưng lúc này nhìn lại mới thấy Lạc Phỉ đã ngã nhào, giọng Sở Bắc Nghi gằn lên: “Mau, Thượng Hạo.”

Thượng Hạo buông Cố Miêu ra chạy tới cùng Sở Bắc Nghi lôi Lạc Phỉ lên.

Mọi người thở phào, khi nãy nguy hiểm như thế nếu té xuống chắc chắn xảy ra chuyện mà Lạc Phỉ còn đang mang thai.

“Chị Lạc Phỉ, chị có sao không?” Cố Miêu hoảng sợ chạy tới bên cạnh Lạc Phỉ hỏi han, run rẩy vì bị dọa

Lạc Phỉ mất một lúc mới bình tĩnh sau đó theo bản năng mà tìm kiếm Hứa Tranh.

Cố Miêu nhìn người đàn ông lãnh khốc hô mưa gọi gió ở thành phố A giờ đây đang ngồi trên đất bần thần vì bất lực, Cố Miêu cũng hiểu Lạc Phỉ trong lòng Hứa Tranh quan trọng đến mức độ nào.

Thượng Hạo cúi đầu nhìn Cố Miêu, thấp giọng hỏi: “Em có bị thương không?”

Cố Miêu lắc đầu lại hỏi: “Hứa Thiếu bị làm sao thế?”

Thượng Hạo nhìn hai người trước mặt đang ôm nhau thì nói: “Hứa Tranh đang tự trách.”

Sở Bắc Nghi bên cạnh ngao ngán: “Sắp không giấu được rồi.”

Cố Miêu không hiểu chỉ nhìn hai người kia đang run rẩy ôm nhau an ủi thì cũng bị làm cho đau lòng theo.

~

Việc Cố Miêu đổi nguyện vọng không học ở trường F nữa không ai biết, cô cũng không muốn nói.

Đã gần một tháng Cố Miêu không liên hệ hay gặp Trình Khang Duật, trái tim vẫn âm ỉ đau không cách nào lành được.

Ông nội Cố hay nói với cô, hắn ta cứ đến Vịnh Nam tìm Cố Miêu, Cố Miêu chỉ nói với ông rằng bọn họ đã chia tay nên không liên quan nữa.

Ông nội Cố cũng là người già biết chuyện xấp nhỏ nên không chen vào.

Mối quan hệ của Cố Miêu và Thượng Hạo vẫn bình bình như thường, không thân thiết đến mức như cặp đôi yêu nhau, cũng không xa cách như hai người xa lạ.

Tựa như một kiểu quan hệ cùng có lợi.

Cố Miêu hoàn thành việc đổi nguyện vọng trên hệ thống, cuối tuần này nhà trường tổ chức lễ chia tay dành cho học sinh khối 12, Cố Miêu không muốn tham gia vì sợ gặp Trình Khang Duật nhưng lại không thể không đi vì là kỉ niệm cuối của học sinh.

Cố Miêu mặc một bộ váy trắng cổ bẻ, gương mặt hồng nhuận ngày càng xinh đẹp, thiếu nữ mới lớn tràn đầy sắc xuân khiến đáy lòng nam nhân không khỏi say đắm.

Sân trường đã rất đông người, ngoài học sinh khối 12 còn có thêm những học sinh khóa dưới ham vui mà tham gia.

Cố Miêu đi qua đám đông, cô tìm kiếm vị trí lớp của mình, ánh mắt phát sáng long lanh trong đêm, dáng người thướt tha, vẻ đẹp thanh tao lại pha theo sự quyến rũ.

“Tiểu Miêu.”

Trình Khang Duật đứng trong đám đông rất nhạy bén nhìn ra Cố Miêu, gần một tháng hắn ta không gặp được cô sớm đã ngứa ngáy không chịu nổi.

Tim Cố Miêu thắt lại, cô đã chuẩn bị tinh thần đối mặt với hắn ta nhưng lúc này cô mới nhận ra, bản thân đang mang trong người đầy rẫy tội lỗi cũng như sự chua xót bản thân cùng tình cảm của cả hai.

Trình Khang Duật gầy đi một chút, gương mặt anh tú nho nhã đã tiều tụy đi, ánh mắt hắn ta nhìn Cố Miêu vừa dịu dàng lại vừa đau lòng.

Hắn ta đã hiểu ra đôi chút sự việc.

Cố Miêu thấy Trình Khang Duật tiến lại gần thì tim càng thêm quặn đau, cô khống chế sự đổ vỡ trong lòng mà ngẩng đầu nở nụ cười: “Đã lâu không gặp.”

Trình Khang Duật nhìn Cố Miêu chăm chú, hắn ta vẫn không muốn từ bỏ: “Tiểu Miêu, anh rất nhớ em.”

Thân thể Cố Miêu run lên, cô mím môi ngăn cho nước mắt trào ra, hai năm yêu nhau, sao có thể dễ dàng buông bỏ huống chi cô làm ra chuyện có lỗi với hắn ta nên càng thêm nhói đau.

“Khang Duật, sau này chúng ta vẫn là bạn tốt, anh đừng như vậy nữa.” Cố Miêu giọng hơi run nhưng vẫn gắng gượng bình tĩnh nói

Trình Khang Duật hiểu rõ tâm tình Cố Miêu, hắn ta chủ động nói: “Chúng ta nói chuyện riêng được không?”

Cố Miêu do dự, cô rất sợ bản thân sẽ không kìm chế được cảm xúc chỉ là Trình Khang Duật kiên trì hơn, cuối cùng cô theo hắn đến sau trường nói chuyện.

Trình Khang Duật đứng đối diện Cố Miêu, khuôn mặt đã trở nên dịu dàng hơn, Cố Miêu chỉ cần còn yêu hắn ta là được, những việc khác không quan trọng.

“Em vẫn còn yêu anh đúng không?”

Cố Miêu mơ hồ, cô nhanh chóng phủ nhận: “Khang Duật, em muốn chúng ta kết thúc trong vui vẻ.”

Trình Khang Duật không từ bỏ, hắn ta tiếp lời: “Chỉ cần trong lòng em có anh là được, việc khác không quan trọng.”

Cố Miêu càng nghe càng loạn, cô nghi hoặc: “Anh nói thế là ý gì?”

Trình Khang Duật tiến lên một bước, hắn ta cúi đầu nhìn gương mặt xinh đẹp đang hoang mang của Cố Miêu, ánh mắt nhu tình, nhẹ giọng nói: “Anh biết chuyện của em rồi.”

Cố Miêu hoảng sợ, cô chăm chăm nhìn hắn ta, l*иg ngực phập phồng khó nói nên lời: “Khang Duật…”

“Anh biết Thượng Hạo ép em, Cố Miêu, em còn yêu anh là được, anh sẽ không để ý.”

Cố Miêu run lên, cô bàng hoàng nhìn hắn ta, Trình Khang Duật biết chuyện.

Một cổ bi ai, thống khổ làm Cố Miêu thở gấp, giống như có bàn tay vô hình bóp lấy cổ cô, cô lắc đầu, nước mắt bắt đầu tuôn ra.

“Không… Khang Duật, làm ơn…”

Cảm giác cả linh hồn lẫn cơ thể cô hiện tại trước mặt hắn rất nhơ nhuốc, bẩn thỉu, cô không cách nào đối diện với hắn ta.

“Cố Miêu, chúng ta yêu nhau là được. Mọi chuyện qua rồi, cho anh xin lỗi vì không bảo vệ được em.” Trình Khang Duật vươn tay lau nước mắt cho Cố Miêu

Cố Miêu lắc đầu nguầy nguậy, cô khóc nhiều hơn, đau lòng từng tiếng nức nở: “Khang Duật, đừng ép em thành kẻ xấu xa… chúng ta không thể… xin anh…”

Cố Miêu không thể chịu được nỗi đau giày xéo trong lòng, tình cảm, đạo đức như bị đánh tan nát, cô đã cố gắng khuyên nhủ bản thân việc cô làm hiện tại không sao cả, chỉ một thời gian sẽ mau chóng kết thúc.

Nhưng rồi khi có người phát hiện mà không ai khác là Trình Khang Duật, Cố Miêu bị bắt ép phải thừa nhận, cô chưa mười tám đã trở thành “nhân tình” được Thượng Hạo bao nuôi.

“Tiểu Miêu, sắp sinh nhật em, tới lúc đó anh chờ em ở , nếu em đến, chúng ta quay lại, được không?”

Cố Miêu nước mắt lưng tròng, ánh mắt xinh đẹp lộ ra sự hoang mang nhìn Trình Khang Duật, giờ phút này run rẩy không tiếp thu được lời hắn ta nói.

Vì sao hắn ta đã biết còn cố chấp với cô như thế? Tình yêu này, cô nhận không nổi.

Cố Miêu không đáp, hai người họ chỉ lẳng lặng nhìn nhau nhưng sớm đã bị nỗi đau thấu tâm can giày vò.