Xem ra Cố Miêu đang từ từ sa vào đống bùn lầy cùng Thượng Hạo, thật ngoan, hắn rất thích những cô gái nhỏ nghe lời.
Hắn sẽ huấn luyện con mèo nhỏ ngoan ngoãn này chỉ được dính chặt hắn.
Sáng hôm sau, Cố Miêu chui rúc trong chăn ngủ rất say, điện thoại reo ting ting báo tin nhắn cũng không hay.
Thượng Hạo nhướn mày đang đứng mặc quần áo cũng nghe được tiếng tin nhắn dồn dập.
Hắn sải chân cầm điện thoại lên mở khoá.
Trình Khang Duật nhắn rất nhiều.
Thượng Hạo nhếch mép, xem ra tên nhóc này cần được giáo huấn.
Giả vờ thâm tình, tốt bụng để Cố Miêu nghe theo hắn.
Hai năm yêu nhau nói không chừng đều là cô bỏ ra còn hắn chỉ hưởng thụ cảm giác ngoan ngoãn nghe lời của cô.
Con mèo nhỏ này đúng là dễ đáp ứng, chỉ cần quan tâm vuốt ve sẽ ngoan ngoãn.
Thượng Hạo lần nữa xóa hết tin nhắn của Trình Khang Duật nhắn cho Cố Miêu.
Hắn cúi đầu nhìn gương mặt hồng hào của cô còn đang say giấc nồng thì nhoẻn môi.
Hắn ngồi xuống giường cúi đầu hôn lên trán Cố Miêu, hôm qua bị hắn hành hạ đến gần sáng mới ngừng chắc chắn bây giờ cô rất mệt.
Hắn tự biết hắn nhu cầu cao, một cô bé mới lớn như cô sẽ không chịu nổi nhưng hắn sẽ từ từ giáo huấn cô, để cô sa lầy với mình không rời được.
“Ưm…” Cố Miêu bị hắn làm cho tỉnh giấc
Cô mơ mơ màng màng mở mí mắt nặng nề lên, hắn ngồi trước mặt nhìn cô quan sát.
Cô giống như chú mèo lười biếng mà mắt cứ đóng mở không tỉnh táo được.
“Em ngủ đi, một lát sẽ có người mang đồ ăn đến cho em.”
“Không cần đâu, tôi tự nấu được.”
“Còn sức sao? Đồ ăn là dì Ngô nấu.”
“Ừm.”
Vẫn là dễ dàng thỏa hiệp.
Thượng Hạo rời đi thì Cố Miêu cũng ngủ gần trưa mới dậy, cô vẫn đang chờ cổng thông tin điện tử mở ra để đổi nguyện vọng.
Bà Ngô đem thức ăn đến vừa lúc cô tỉnh giấc, Thượng Hạo thật sự là một người chu đáo.
“Cô Cố, cô ăn nhiều chút, cô ốm quá.” Bà Ngô bưng thức ăn lên bàn nói
Cố Miêu mỉm cười nói: “Phiền dì mang đến đây, cháu chắc chắn sẽ ăn ngon.”
Bà Ngô cũng nhận ra Cố Miêu rất ngoan ngoãn lễ phép, là một cô bé ngoan.
“Ừm dì Ngô, Thượng Thiếu ngài ấy thích ăn gì thế?” Cố Miêu vừa ăn vừa hỏi
Bà Ngô suy nghĩ một chút nói: “Ngài ấy thường ăn ở ngoài vì tính chất công việc, hiếm khi ăn ở nhà. Ngài ấy không kén ăn, tôi nấu đó giờ món nào ngài ấy cũng ăn.”
“Cảm ơn dì.”
Vậy thật sự hắn không kén ăn.
Người đàn ông này lúc nào cũng khó đoán, hắn lúc nào cũng một mặt điềm tĩnh, bình thản giống như chẳng có gì ảnh hưởng được hắn.
Một chút cảm xúc cũng không thể hiện, yêu ghét đều không biểu lộ, kín đáo âm trầm.
Cố Miêu tiễn bà Ngô về thì vào nhà, bây giờ thời gian cô rảnh rỗi nhiều hơn thường chỉ quanh quẩn kiếm chuyện làm tiêu khiển.
~
Lễ khánh thành ở Vịnh Nam diễn ra rất sôi nổi, từ sớm đã đông phóng viên đến vây quanh còn có những nhân vật lớn đến tham dự.
Cố Miêu đứng bên dưới cùng những người dân Vịnh Nam không tránh trầm trồ, quả nhiên sức ảnh hưởng của Thượng Thị cùng Hứa Thị không nhỏ.
Lúc này Thượng Hạo đang đứng trên khán đài phát biểu trả lời câu hỏi của phóng viên, gương mặt tuấn mỹ điềm đạm, cử chỉ tác phong lịch thiệp trang nhã với khí chất tôn quý khó mà đến gần.
Cố Miêu cũng là sững người nhìn Thượng Hạo nổi bật đứng phía trên, rõ ràng lúc này hắn và cô giống như đã định sẵn không thể đến gần, cô không cách nào xứng đáng đứng cạnh hắn.
Lúc này Cố Miêu thu tầm mắt, cô nhận ra chiếc xe quen thuộc thì vui vẻ chạy tới.
Lạc Phỉ đang khoác tay Hứa Tranh tiến đến, Cố Miêu nhìn thấy Lạc Phỉ cười híp mắt: “Chị Lạc Phỉ, chị tới rồi.”
“Chào Hứa Thiếu.” Cố Miêu vẫn theo lễ phép mà chào hỏi
Hứa Tranh gật đầu ánh mắt sắc bén nhìn Cố Miêu, Cố Miêu đột nhiên rùng mình, người đàn ông này với Thượng Hạo đều toát lên cùng một loại nguy hiểm khó lường.
Lúc này Sở Bắc Nghi cùng Phó Cảnh Minh cũng đến, Sở Bắc Nghi lúc nào cũng dễ khuấy động không khí đã tiến lên câu vai Hứa Tranh.
“Ôi chao, người chồng của năm, người cha của ba đứa con, hôm nay cũng gặp được rồi.”
Hứa Tranh nhướng mày ý cười bên môi: “Sở Thiếu ghen tị sao?”
Sở Bắc Nghi buồn cười ghé sát người Hứa Tranh: “Đúng là ghen tị, Hứa Thiếu chỉ tôi vài chiêu xem, Tiểu Vãn vẫn là khó làm hòa quá.”
Lạc Phỉ phì cười, xem ra lần này Vãn Châu giận thật, cũng đúng, nghiệp thì trả, ai bảo Sở Bắc Nghi cũng không kém cỏi hơn Hứa Tranh là bao.
“Trực tiếp trói trên giường là được.” Hứa Tranh bình thản đưa ra lời khuyên
Cố Miêu nghe thấy thì hốt hoảng giật mình lại nhìn Thượng Hạo đã đứng bên cạnh, lời này có phần quá kí©h thí©ɧ, cho nên đây là cách giải quyết của đàn ông sao?
Cô nghĩ đến những gì Thượng Hạo làm, không lẽ thật sự hắn muốn phụ nữ đều đưa lên giường?
Cô thật sự bị quẳng lên giường Thượng Hạo.
“Anh dọa Cố Miêu rồi kìa, cô bé vẫn còn nhỏ.” Lạc Phỉ thầm trách
Hứa Tranh nhìn Thượng Hạo, ánh mắt hắn vẫn sâu kín khó đoán nhưng đã bắt được thóp của Thượng Hạo.
Thượng Hạo thầm nâng môi khó đoán, tâm tư kín đáo nhìn Hứa Tranh.
Đúng là Hứa Tranh, thủ đoạn cưỡng ép như nhau chỉ có người đã dùng mới nhận ra thủ đoạn của nhau.
Cố Miêu có chút lúng túng cúi đầu bộ dạng như xấu hổ, né tránh.
Lạc Phỉ còn cho rằng Cố Miêu ngại nên càng thêm mắng: “Các anh đừng có nói mấy vấn đề nhạy cảm này, Cố Miêu còn chưa mười tám đó.”
Cố Miêu thấy Hứa Tranh ôm lấy eo Lạc Phỉ nói nhỏ gì đó, Lạc Phỉ liền kinh ngạc nhìn Cố Miêu lại nhìn Thượng Hạo.
Thượng Hạo hờ hững, Cố Miêu e ngại.
“A, sợi dây chuyền cho con mèo.” Sở Bắc Nghi kêu lên
Cố Miêu vô thức đưa tay sờ sợi dây chuyền, cô nhớ Sở Thị chuyên về trang sức, vậy sợi dây này là Thượng Hảo lấy từ chỗ Sở Bắc Nghi sao?
Phó Cảnh Minh hỏi: “Cậu nói gì thế?”
Sở Bắc Nghi mắt sáng rực: “Được đó Tam Thiếu, nữ sinh chưa đủ tuổi cũng dám làm bậy.”
Cố Miêu: “...”
Thượng Hạo nghiêng đầu nhìn Cố Miêu nhìn thấy mặt cô đỏ ửng, dáng vẻ thẹn thùng của thiếu nữ mới lớn, chắc chắn đã bị chọc làm cho ngượng ngùng.
Thượng Hạo cuối cùng cũng trầm tĩnh lên tiếng: “Phiền phức như thế biết vậy không mời cậu đến.”
Hắn vốn không muốn cho bọn họ biết quá nhiều nhưng xem ra không giấu được.
Sở Bắc Nghi cười ngoác mồm: “Kí©h thí©ɧ quá đi, xem ra sắp có kẻ mạnh miệng chết đây.”
Phó Cảnh Minh cũng nhận ra, hắn ta nhìn Cố Miêu thầm chọc: “Em gái cẩn thận, Thượng Hạo ấy hả, không có đơn giản đâu.”
Cố Miêu liếʍ môi bị bọn họ chọc đến xấu hổ: “Em, em…”
“Được rồi, mau lên cắt băng khánh thành thôi.”
Thượng Hạo biết rõ tính bọn họ, một khi chọc sẽ chọc tới cùng, vẫn là nên ngăn lại, da mặt Cố Miêu rất mỏng.