Thượng Hạo là kiểu người, một khi đã muốn, nhất định sẽ làm.
Hắn xử lý mọi việc theo ý mình, gọn gàng, lạnh lùng và tuyệt đối không cho ai cơ hội phản kháng.
Chuyện của Cố Miêu cũng vậy.
Cô có muốn hay không, đều phải làm theo.
Cố Miêu hiểu rất rõ, Vịnh Nam nằm trong tay hắn, con đường phía trước cô không còn lối thoát.
Bị dồn đến đường cùng, cô chỉ có thể cắn răng chịu đựng, cam phận ở bên hắn với danh nghĩa “bao nuôi”, thực chất là giam cầm.
Chua chát, đau đớn.
Tâm hồn sáo rỗng, trái tim quặn thắt.
Cô càng lúc càng thấy mình dơ bẩn, càng không dám nghĩ đến Trình Khang Duật.
Tất cả đều do cô, là cô đã không còn xứng đáng.
Cô chỉ mong một ngày Thượng Hạo chán, buông tay, như cách hắn từng buông bỏ vô số người phụ nữ khác.
Nhưng cô lại không hiểu vì sao hắn giữ cô lại.
Tinh thần cô vốn yếu đuối, một cô bé mới lớn không thể chống chọi lại những cay nghiệt hà khắc của hiện thực cuộc đời.
Ngoan ngoãn, hiểu chuyện là những gì cô được dạy.
Tình thương là những gì cô không có.
Đã đến lúc trưởng thành chấp nhận.
~
Cố Miêu ngẩng đầu nhìn căn biệt thự trước mặt, nhất thời sững người.
Thượng Hạo đã chuẩn bị cho cô một nơi ở mới trong khu biệt thự riêng cách trường Dương Thượng chỉ năm phút đi xe, khu vực an ninh nghiêm ngặt, không có sinh viên nào sinh sống.
Cố Miêu vẫn luôn sợ chuyện giữa cô và hắn bị người khác phát hiện, cho nên lúc này, nhìn thấy sự chu đáo ấy, trong lòng lại càng thêm ngổn ngang.
Cánh cổng trắng mở ra, sân vườn phía trước trải đầy hoa, hương thơm nhẹ lan trong không khí.
Cô kéo va li đi vào, bấm mật khẩu đúng dãy số hắn gửi.
Bên trong là không gian mở, chỉ một tầng nhưng rộng rãi và sang trọng.
Phòng khách nối liền với bếp, phòng ngủ tách riêng, toilet nằm trong phòng.
Mọi thứ đều được sắp xếp tinh tế, yên tĩnh đến mức khiến người ta ngột ngạt.
Cố Miêu đứng nhìn những người khuân vác đặt xong đồ rồi rời đi, cô cẩn thận cảm ơn từng người.
Khi chỉ còn lại một mình, cô đi vào phòng ngủ sắp xếp lại hành lý và sững lại.
Trong tủ quần áo, ngoài đồ của Thượng Hạo được chuẩn bị sẵn còn có nguyên một hàng váy mới tinh.
Nhãn mác còn nguyên, kiểu dáng đa dạng, từ thanh lịch đến gợi cảm.
Cố Miêu khẽ cắn môi.
Hắn… mua cho cô sao?
Cô cầm điện thoại, do dự một hồi rồi nhắn: [Váy đó là ngài mua sao?]
Một lát sau, tin nhắn đến: [Ừ, đều đặt theo số đo của em.]
Cố Miêu nhìn chằm chằm vào màn hình.
Rõ ràng chỉ là một dòng tin nhắn ngắn ngủi, vậy mà nơi đáy lòng lại khẽ rung lên.
Cô bước đến tủ, đầu ngón tay chạm nhẹ vào lớp vải mịn.
Mềm mại và lạ lẫm.
[Cảm ơn ngài.] cô gửi đi
Chỉ vài giây sau, điện thoại lại sáng: [Tối nay tôi đến.]
Cố Miêu mở to mắt, tim khẽ thắt lại.
Cô hiểu rất rõ, Thượng Hạo là kiểu đàn ông có du͙© vọиɠ mạnh mẽ, lại không biết điểm dừng.
Một khi hắn đã nói “đến”, nghĩa là đêm nay cô sẽ không thể tránh.
Cô cắn chặt môi, mắt dán vào dòng tin nhắn mà không biết phải trả lời thế nào.
Người ta vẫn nói Thượng Hạo chưa từng bao nuôi phụ nữ, chưa từng lên giường với ai lần thứ hai, vậy mà hắn lại muốn dây dưa với cô.
Cố Miêu ngồi thẫn thờ trên giường, điện thoại sáng lên rồi tắt đi nhiều lần mà cô vẫn không gõ nổi một chữ hồi đáp.
Buổi tối.
Cố Miêu đang ngồi trên sô pha xem ti vi thì nghe tiếng mở cửa.
Cô giật mình quay lại, Thượng Hạo đã đứng đó, ánh mắt trầm lặng nhìn thẳng vào cô.
Từ ngoài cửa, hắn đã nghe tiếng cười trong trẻo, giòn tan của cô, một âm thanh ngọt ngào đến mức khiến người ta bất giác muốn giữ lại.
“Ngài, ngài tới rồi.” Cố Miêu bối rối đứng lên
“Ừ.” Hắn khẽ đáp, cúi xuống cởi giày, động tác ung dung, thong thả
Cố Miêu tắt ti vi, bước nhanh lại, đón lấy áo vest trong tay hắn: “Ngài có đói không?”
Thượng Hạo liếc nhìn cô, khoé môi khẽ nhếch.
Cô gái này, ngoan ngoãn, biết điều, lại cẩn thận đến mức khiến người ta sinh lòng thương giống một con mèo nhỏ chỉ biết nghe lời chủ nhân.
Hèn gì khi còn ở bên Trình Khang Duật, cô lại dễ dàng bị người ta dắt mũi, yêu đến mù quáng.
Hắn nghĩ thầm, xem ra hắn đã nhặt được một bảo bối.
“Em nấu sao?”
“Vâng, để tôi hâm lại cho nóng.”
Cô đáp, treo áo vest lên rồi vội vào bếp.
Thượng Hạo ngồi xuống sô pha, ngả người ra sau, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Mùi thức ăn dần lan ra, dịu nhẹ mà ấm áp, giữa mùi hương ấy, giọng Cố Miêu khẽ vang bên tai.
“Có thể ăn rồi.”
Thượng Hạo mở mắt, Cố Miêu đứng trước mặt hắn, khuôn mặt hồng nhuận, đôi môi đỏ khẽ mím lại, một dáng vẻ vừa ngượng vừa đẹp đến ngẩn ngơ.
Cô không hiểu vì sao hắn lại nhìn mình chằm chằm như thế, bối rối nhắc nhở: “Thức ăn sẽ nguội mất.”
Thượng Hạo đứng dậy, bóng hắn cao lớn, gần như phủ trùm lấy cô, một bàn tay ấm áp đặt lêи đỉиɦ đầu, vỗ nhẹ.
Cố Miêu ngây ra, tim đập loạn, chưa kịp phản ứng thì hắn đã đi về phía bàn ăn.
Hai món mặn, một món canh, bày biện tinh tế, sắc hương đủ đầy.
“Tôi không biết ngài thích món gì nên nấu vài món quen tay.”
Thượng Hạo không tỏ vẻ chê bai, chỉ nhàn nhạt đáp: “Tôi không kén ăn như em.”
Cố Miêu khẽ nhíu mày: “Tôi đâu có kén ăn.”
“Không ăn ngò, không ăn cần tây.”
Cô sững sờ nhìn hắn: “Sao ngài biết?”
“Thấy lúc ở nhà hàng.” Hắn nói hờ hững nhưng giọng điệu lại như thể điều đó vốn hiển nhiên
Cố Miêu chớp mắt, chỉ là một thói quen nhỏ nhặt, vậy mà hắn cũng để ý.
Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong ngực, không rõ là ấm áp hay hoang mang.
Thượng Hạo hơi nhếch mày, xem ra cô thật sự thiếu tình yêu thương quan tâm.
“Được rồi, mau ăn đi. Cứ ngây ra thế thức ăn nguội mất.”
Cố Miêu ngoan ngoãn gật đầu.
Bữa tối trôi qua trong im lặng, chỉ có tiếng muỗng chạm nhẹ vào bát.
Sau khi ăn xong, cô dọn dẹp, cho chén dĩa vào máy rửa rồi vào phòng.
Cố Miêu ngồi trên giường, dựa đầu giường xem gì đó trên điện thoại.
Thượng Hạo tắm xong bước ra, chỉ quấn khăn ngang hông.
Cố Miêu ngẩng lên, rồi lập tức cúi đầu, hai má nóng ran.
Hơi nước còn đọng trên da, những đường cơ rắn chắc phản chiếu dưới ánh đèn khiến cô không dám nhìn thẳng.
Thượng Hạo có nhan sắc vượt trội hơn những người đàn ông cô gặp qua, hắn như một tượng ngọc không vết xước nhưng cũng bí ẩn khó đoán.
Thượng Hạo nhìn thấy phản ứng ấy thì nhếch môi.
“Đợi bạn trai nhắn à?”
“…”
Cố Miêu trừng hắn: “Ngài đừng có…”
Câu nói chưa kịp dứt điện thoại cô chợt vang lên.
Tiếng chuông phá tan không khí im lặng, sắc bén đến mức khiến tim cô thắt lại.
Cố Miêu liếc nhìn màn hình rồi chết lặng.
Trình Khang Duật.