Kì thi đã kết thúc, Cố Miêu thi suốt hai ngày đều được Lý Vũ tận tình đưa đón khiến cô mang theo sự biết ơn dành cho Thượng Hạo.
Những ngày thi khác phòng, cô thường lẩn tránh Trình Khang Duật, không muốn đối mặt với hắn ta.
Cô đã quyết định dứt khoát với hắn ta, ngay cả điện thoại cũng không nghe, tự nhủ bản thân không thể tiếp tục lừa dối thêm vì cô biết mình đã làm chuyện có lỗi, không xứng với Trình Khang Duật nữa.
Lúc này Cố Miêu ngồi trong nhà ăn bánh do ông nội Cố mua chúc mừng cô thi tốt, lòng tràn đầy ấm áp.
Dự án Vịnh Nam đã hoàn thành, chỉ chờ ngày khánh thành.
“Tiểu Miêu, con thi tốt chứ?”
Cố Miêu cười vui vẻ: “Dạ, tốt ạ.”
Cô lại nhanh nhẹn bổ sung: “Ông nội, con sẽ học trường Thắng Mỹ ở kí túc xá, ông đừng lo, con sẽ về thăm ông thường xuyên.”
Cô muốn giấu chuyện học ở Dương Thượng, vì quan hệ giữa cô và Thượng Hạo ông nội Cố không nên biết, giữ bí mật sẽ tốt hơn.
Ông nội Cố nghe vậy chỉ gật đầu cười hiền từ: “Con cứ lo học đi, mọi người ở đây sẽ lo cho ông.”
Cố Miêu mỉm cười, cảm giác an yên lan tỏa khắp người, chỉ đáp một tiếng: “Dạ.”
~
Trình Khang Duật nhíu mày nhìn điện thoại, hắn ta nhận ra lần này Cố Miêu thật sự quyết tâm chia tay.
Từ hôm cô ở biệt thự của hắn ta bị mẹ Trình nói nặng lời, Trình Khang Duật vẫn hy vọng sẽ cứu vãn nhưng lần này, rõ ràng cô quyết tâm hơn bao giờ hết.
“Khang Duật, anh xem gì mà chú tâm vậy?” Một giọng nữ vang lên, kèm theo vòng tay ôm lấy eo hắn nũng nịu
Trình Khang Duật tắt điện thoại, quay người ôm lấy Trang Xảo Xảo: “Không có gì.”
Trang Xảo Xảo tinh ý nhận ra, hắn ta đang bận lòng về Cố Miêu: “Anh thật là, ở bên người ta còn nghĩ về bạn gái.”
Trình Khang Duật bật cười, nâng cằm cô ta lên: “Nhưng anh lại chỉ lên giường với em, em còn đòi hỏi gì?”
Cố Miêu mới là người hắn ta yêu thương trọn vẹn.
Cô ngoan ngoãn, hiểu chuyện chính vì vậy mà hắn ta kiên nhẫn hơn hai năm để lấy được lòng tin và sự chủ động từ cô.
Hắn ta không vượt quá ranh giới, đợi cô tự mở lòng.
Tiếc rằng, hai lần cơ hội đã vụt mất.
Lần đầu ở khách sạn, mọi thứ suýt đi quá giới hạn nhưng cô sợ hãi vùng vẫy, khóc toáng lên và nói chia tay.
Hắn ta không dám cưỡng ép chỉ biết ngậm ngùi.
Lần thứ hai, ở biệt thự của hắn ta, mẹ hắn ra bất ngờ xuất hiện gây rối, Cố Miêu bị mắng sỉ vả, nói chia tay rồi chạy mất.
Hắn ta vốn nghĩ có thể dỗ dành, kéo Cố Miêu về lại bên mình nhưng sau kỳ thi, cô hoàn toàn cắt đứt mọi liên lạc.
Trình Khang Duật không phải Liễu Hạ Huệ, nhu cầu sinh lý vẫn tồn tại và hắn ta tìm người giải quyết.
Trang Xảo Xảo – bạn cùng lớp với hắn ta và Cố Miêu, đã lăn lộn bên hắn ta hơn một năm nay, giúp hắn thỏa mãn những cơn bức bối.
Nhưng trong lòng hắn ta, Cố Miêu vẫn là người bạn gái duy nhất.
Cô xinh đẹp, là mỹ nhân vạn người mê, lại ngoan ngoãn theo khuôn phép, càng khiến hắn ta thèm muốn chiếm đoạt.
Hai năm yêu thương cô, hắn ta kiên nhẫn chờ đợi, bởi biết rằng khi đã nhận tình cảm từ hắn ta, cô không thể rời xa.
Trình Khang Duật nhìn Trang Xảo Xảo, ánh mắt vừa thỏa mãn vừa lạnh lùng: “Nào, để anh yêu thương Xảo Xảo một chút.”
Trình Khang Duật thôi nghĩ ngợi nữa, hắn ta đẩy Trang Xảo Xảo xuống giường sau đó là hàng loạt quần áo rơi rải rác trên sàn nhà.
~
Cố Miêu thu dọn đồ đạc để chuyển vào trung tâm thành phố A trước vài ngày.
Những món quà, những tấm hình, từng kỷ vật dính dáng đến Trình Khang Duật khiến tim cô nhói đau, nước mắt rơi lã chã.
Cô ngồi thẫn thờ rất lâu, rồi cuối cùng mới dứt khoát gom tất cả lại, bỏ hết vào thùng.
Thứ đắt nhất là chiếc vòng tay, món quà mà chính mẹ Trình từng nhắc tới với giọng khinh miệt.
Cố Miêu nhìn nó lần cuối, đôi môi run nhẹ rồi cất gọn sang một bên, chuẩn bị gửi trả.
“Ông nội, những thứ này bỏ đi, con mang đồ ra xe.”
Thượng Hạo đã cho người chuẩn bị sẵn xe đưa cô đi.
Cố Miêu cảm thấy bên Thượng Hạo, mọi thứ đều vững chãi, ít lời nhưng chắc chắn, không phải kiểu hứa hẹn trống rỗng như Trình Khang Duật.
Chỉ cần nhớ lại cách hắn bảo vệ cô mấy ngày qua, lòng cô lại dâng lên thứ cảm giác an toàn khó tả.
“Tiểu Miêu.”
Giọng nói quen thuộc khiến cô khựng lại.
Cố Miêu quay đầu, ánh mắt chạm phải Trình Khang Duật, hắn ta vẫn dịu dàng, ôn hòa như mọi khi, đứng cách cô một khoảng với nụ cười quen thuộc.
Nhưng nụ cười đó bây giờ khiến ngực cô co thắt đau đớn.
“Tiểu Miêu, em còn giận ba mẹ anh sao? Đừng giận nữa, chúng ta làm lành được không?”
Cố Miêu cắn môi, cổ họng nghẹn lại: “Khang Duật, không quay lại được… chúng ta chia tay rồi.”
Trình Khang Duật bước tới, nắm lấy tay cô, giọng vội vã: “Không chia tay. Anh biết hôm đó mẹ anh quá đáng, em bị tổn thương nên mới nói thế. Chúng ta cứ như trước, được không?”
Cố Miêu lắc đầu, nước mắt rơi xuống mu bàn tay hắn ta: “Không thể như trước được nữa.”
Cô không nói ra nhưng trong lòng dội lên một tầng xấu hổ và tội lỗi, cô đã không còn nguyên vẹn, thân thể đã bị một người khác chiếm lấy.
“Tiểu Miêu, đều do anh không tốt. Anh sẽ sửa, anh sẽ không chia tay.”
Làm sao hắn ta có thể buông bỏ đoá hoa trong lòng hắn đã tốn công chăm sóc hai năm qua chứ.
Cố Miêu kiên quyết rút tay về, cô lau nước mắt dứt khoát tuyệt tình: “Sau này anh đừng đến tìm em nữa. Cái này vốn định gửi trả, bây giờ anh đến thì tiện rồi.”
Cô nhét chiếc vòng tay vào tay hắn ta, không dám nhìn lại rồi nhanh chóng quay đi, bước lên xe.
Cửa xe đóng sầm, bánh xe lăn đi, để lại Trình Khang Duật đứng giữa khoảng sân trống.
Hắn ta cúi đầu, ánh mắt dừng lại nơi chiếc vòng tay trong lòng bàn tay, đôi mắt tràn đầy kinh ngạc rồi dần hóa lạnh.
Cố Miêu thật sự muốn rời khỏi hắn ta.
Không được.
Tuyệt đối không được.