Cố Miêu ngồi trong phòng ăn trong nhà hàng Luxury, căn phòng bày trí lãng mạn dành cho cặp đôi, chiếc bàn ăn đặt ngay cửa sổ sát sàn nhìn ra bên ngoài trời đêm, trên bàn là rượu vang, nến và hoa hồng đỏ.
Cả không gian mờ ảo dưới ánh đèn tỏa ánh sáng nhạt tạo không khí bí ẩn lại lãng mạn.
Cố Miêu biết đây chẳng qua là một sự bày trí cơ bản của nhà hàng chứ không phải Thượng Hạo muốn sắp xếp.
Thượng Hạo ngồi đối diện nhìn Cố Miêu, hắn cảm thấy cô cho dù mặc quần áo đơn giản thế nào cũng không che giấu được nét đẹp trời phú của cô.
Đôi mắt long lanh phát sáng như sao đêm, gương mặt xinh đẹp mị hoặc, rõ ràng Cố Miêu là một mỹ nhân động lòng người.
Hắn cũng chưa phải chưa từng gặp qua những người phụ nữ xinh đẹp quyến rũ nhưng Cố Miêu lại cho hắn một cảm giác kí©h thí©ɧ triệt để.
Thanh âm Cố Miêu trong trẻo như suối ngọt: “Cảm ơn bữa ăn của ngài.”
Thượng Hạo nhướng mày nói: "Không cần khách sáo. Sắp tới em thi mấy giờ?”
"Bảy giờ phải vào phòng thi, có mặt trước sáu giờ rưỡi." Cố Miêu chậm rãi đáp
"Tôi sẽ kêu Lý Vũ đưa em đi."
Cố Miêu kinh ngạc, cô vội từ chối: "Không cần đâu, tôi tự đi được."
"Vịnh Nam xa như thế lỡ trên đường có việc gì thì sao? Cứ để Lý Vũ đưa em đi."
Thượng Hạo không phải lo không đúng, hắn quả thật lo xa, cô nhỏ giọng đồng ý.
Hắn thật sự rất chu đáo, dường như hắn đều làm chứ không nói.
Bữa ăn diễn ra trong sự im lặng đến ngột ngạt, Cố Miêu hoàn toàn cúi thấp đầu lo ăn.
Người đàn ông này móng vuốt quá dài lại quá lớn, cô không trốn được dù hôm đó cô đã thể hiện rõ không đồng ý tiếp tục dây dưa nhưng hắn cơ bản không để tâm mà còn ngang ngược hơn làm theo ý mình.
Thượng Hạo không lạnh không nhạt hỏi: "Em thi trường F?"
"Ừ, tôi muốn học ngành Kiến trúc."
"Cố Miêu, sau khi thi xong lúc chỉnh nguyện vọng, em đổi sang trường Dương Thượng đi."
Cố Miêu nhìn hắn không hiểu: "Tại sao?"
Trường Dương Thượng là một trường đại học tư lớn của thành phố A, còn là được Thượng Thị đầu tư, nói cách khác chính là trường của Thượng Thị.
"Trường F xa như thế đi lại bất tiện, em ở Dương Thượng thì sẽ gần hơn. Tôi sẽ mua cho em một căn hộ để em khỏi đi tới lui nữa."
Mỗi ngày đi xe bus đều hơn ba mươi lăm phút có khi trễ hơn, Cố Miêu ngày nào cũng đi đi về về như thế hắn cũng thấy bất tiện.
"Không cần đâu, tôi thấy trường F rất tốt."
"Em lên đại học rồi không như cấp ba mà có thể cứ đi lại như thế. Tôi đã quyết định rồi, em không đổi thì tôi cũng bắt em học ở Dương Thượng."
Đây là không nói lí lẽ.
Cố Miêu khó khăn chấp nhận lời ép buộc kia, cô đưa mắt nhìn hắn uất ức mà chẳng làm được gì, Dương Thượng là trường tốt nhưng học phí đắt đỏ đương nhiên đi kèm chất lượng, chỉ là trường này đều dành cho con cháu nhà giàu.
"Về học phí mọi thứ tôi sẽ chi trả, em cứ ngoan ngoãn cho tôi là được." Thượng Hạo không nhanh không chậm nói
Cố Miêu cảm thấy mình đúng hơn là bị người đàn ông này kiểm soát, cô rũ mắt cuối cùng bất lực đồng ý.
Cố Miêu đem miếng thịt bỏ vào miệng, giờ phút này miệng cô đắng chát không còn cảm nhận hương vị thơm ngon nữa.
Thượng Hạo không nói gì thêm, hắn cũng chỉ im lặng ngồi đối diện ăn phần của mình.
Cố Miêu ăn rất ít, đó là thói quen từ nhỏ vì cuộc sống cơ cực nên trước kia đều là nhịn ăn cũng dần hình thành việc ăn ít đi.
Thượng Hạo nhíu mày không vui, rõ ràng cơ thể cô mặc dù những chỗ đầy đặn đều thấy rõ nhưng vẫn là quá gầy, lớp mười hai cao chỉ 1m63 nặng chỉ 40kg thì làm sao có sức khoẻ tốt?
"Ăn thêm vào." Hắn lạnh giọng ra lệnh
Cố Miêu không ăn thêm được nữa: "Tôi no quá."
"Người đã ốm như thế rồi còn không chịu ăn? Hay em định hôm nào bị tôi làm chết trên giường?" Ngữ khí hắn bình ổn lại lạnh lùng
Cố Miêu nghe thấy lời đe doạ này thì sợ hãi lặp tức tiếp tục cắm đầu ăn.
Thượng Hạo vẫn là hài lòng với bộ dạng ngoan ngoãn của Cố Miêu khi cô nghe lời, vẫn là hắn thích dáng vẻ không cam chịu nhưng vẫn phải khuất phục với hắn.
Cố Miêu cố gắng ăn hết phần ăn vẫn là no quá mức, cô uống một ngụm nước đem miếng thịt cuối cùng nuốt vào.
Thượng Hạo cầm khăn lên lau miệng, cử chỉ tao nhã sang trọng quý phái. Cố Miêu vẫn là cảm thấy người đàn ông này quả là lịch lãm quyến rũ.
Thượng Hạo buông khăn xuống đứng lên, Cố Miêu nhìn theo thấy hắn vòng qua đứng phía sau cô, cô giật mình theo bản năng nhìn hắn.
Thượng Hạo im lặng vòng hai tay ra trước không biết từ đâu trên tay hắn đã giữ sợi dây chuyền đeo vào cho cô.
Cố Miêu kinh ngạc nhìn xuống, mặt dây chuyền là hình bàn chân mèo tinh xảo, Thượng Hạo sau khi đeo xong cho cô thì đầu đặt bên hõm vai cô, bàn tay nhẹ lướt qua xương quai xanh sờ nhẹ vân vê.
Cố Miêu run lên, mặt cô đỏ ửng tránh né: "Thượng Thiếu."
"Hửm?" hắn dường như không để tâm
Cố Miêu sợ hãi trong lòng nhiều hơn, cô không muốn tiếp tục với người đàn ông này nhưng cô căn bản không có sức chống đối.
Thượng Hạo nghiêng đầu hôn lên cổ cô, Cố Miêu thở gấp muốn ngăn hắn lại nhưng bàn tay hắn đã luồng ra trước chui vào cổ áo cầm lấy bánh bao của cô cô xoa nắn.
"Không, không được.” cô phản ứng mạnh muốn vùng ra
Hắn đưa tay giữ chặt cô ngồi trên ghế, khàn giọng nhắc nhở: "Một lát thôi."
“Không được đâu… chúng ta… chúng ta không thể tiếp tục…” cô bật khóc nức nở
Lần trước đã là sai lầm bây giờ không nên tiếp tục.