Cố Miêu say sẩm mặt mày, đây là lần đầu cô uống đồ có cồn nên chóng mặt, tay chân bủn rủn không còn đủ tỉnh táo.
Thượng Hạo đứng lên, vòng qua chỗ cô, ánh mắt dửng dưng nhưng sâu thẳm, nhìn cô nghiêng ngả, hắn mỉm cười thoáng lạnh.
“Không ai dạy đến nhà người lạ đừng ăn uống bậy bạ sao?”
Cố Miêu chỉ biết dựa vào ghế sô pha, đầu nghiêng sang vai hắn một cách tự nhiên, mơ màng.
Sự ấm áp lạ lẫm khiến cô vừa lo lắng vừa cảm thấy an toàn, trái tim nhỏ bé của cô gần như muốn nương tựa vào.
Mùi hương gỗ nhẹ nhàng thoảng qua hòa quyện cùng xạ hương ấm áp, mạnh mẽ lại có phần bí ẩn.
Không gian đầy sự mê hoặc, khó mà tả hết bằng lời.
Thượng Hạo cúi đầu nhìn cô ngoan ngoãn nép trong lòng mình, hắn đương nhiên hiểu cô đang đau lòng lại đúng lúc có sự ấm áp của hắn mà nương vào.
Một cô bé nhỏ mới lớn thiếu thốn tình cảm rất dễ cảm động khi được đối xử tốt.
“Khang Duật.”
Thượng Hạo im lặng khi nghe cô gọi tên Trình Khang Duật, hắn chỉ chuyên chú quan sát từng biểu hiện trên gương mặt cô.
Cố Miêu ủy khuất nức nở: “Ba mẹ anh không thích em, chúng ta làm sao có thể?”
Sau đó cô lại lẩm bẩm: “Không ai thích em hết, Khang Duật, anh sẽ bỏ em đúng không?”
Cô ngẩng đầu, đôi mắt long lanh vì lệ, nhìn thẳng vào Thượng Hạo mà tưởng là Trình Khang Duật.
Hắn lặng lẽ quan sát, không cười, không nói gì chỉ để cho cô bộc lộ hết tâm tư, không rõ hắn vui hay buồn, giận hay không vốn dĩ hắn luôn kín đáo che giấu bản thân.
Cố Miêu rõ ràng nhận ra mùi hương này không phải của Trình Khang Duật nhưng những việc đau buồn khiến cô muốn được bao bọc, trước nay chỉ có ông nội Cố và hắn ta bên cạnh nên mặc nhiên hiểu lầm người lúc này đang an ủi cô là hắn ta.
“Khang Duật, Tiểu Miêu rất yêu anh.” cô lại nức nở, giọng yếu ớt
“Khi nãy mẹ anh nói đúng, bà ấy đã kêu em rời xa anh mà em còn ngoan cố, em không nên ở cạnh anh ảnh hưởng anh.”
Cố Miêu nhớ lại khoảnh khắc ở sô pha với Trình Khang Duật, chuông cửa reo inh ỏi khiến cả hai phải dừng lại.
Trình Khang Duật khó chịu ra mở cửa, nào ngờ là mẹ hắn.
Bà nhìn Cố Miêu đầy nghiêm khắc và mắng chửi không thương tiếc khiến cô quyết tâm nói lời chia tay trước mặt mẹ Trình rồi vội vã rời khỏi biệt thự.
Thượng Hạo nhẹ nhàng vỗ vai cô, giữ cho cô không mất thăng bằng, gương mặt vẫn điềm tĩnh, khó đoán.
“Khang Duật, anh có muốn em không? Bây giờ chúng ta có thể tiếp tục khi nãy.”
Cố Miêu nhìn chăm chăm vào đôi mắt sâu lắng của Thượng Hạo, lúc này hắn mới phản ứng, hắn chầm chậm quan sát gương mặt đỏ ửng của cô, đôi mắt thoáng ánh sáng, lạnh lùng nhưng vẫn đầy kiểm soát.
“Cố Miêu, nhìn kỹ tôi là ai.”
Cố Miêu bị giọng nói trầm thấp lạnh lẽo làm cho run lên, cô có chút mơ hồ nhìn Thượng Hạo, cô lắc đầu để cố gắng tiêu tan đi cơn say nhưng càng làm như thế đầu óc càng loạn xạ.
Cô cuối cùng từ bỏ chỉ bĩu môi nói: “Anh là ai thì quan trọng gì chứ?”
Thượng Hạo hừ một tiếng, gương mặt vẫn lạnh như băng, đôi mắt sắc lạnh nhìn cô.
Hắn nhận ra, dù cô nhầm lẫn hắn là Trình Khang Duật khi say nhưng khi đã biết sự thật, cô vẫn không hề hoảng sợ hay né tránh hắn.
Hắn không phí lời lúc này biến bản thân thành người chủ động mà giữ cằm cô nâng lên sau đó cúi đầu chiếm đóng môi cô.
Cố Miêu mày thanh tú cau lại nhưng không phản kháng mạnh mẽ, cô hừ hừ vài tiếng sau đó vươn tay câu lấy cổ hắn đáp lại.
Nụ hôn nồng nhiệt càng lúc càng sâu, Thượng Hạo lấn người tới trước chèn ép Cố Miêu phải lùi về sau đến không còn đường lui ngã lên thành sô pha, hắn đưa chiếc lưỡi len lỏi vào khoang miệng của cô càn quét.
Một cổ sung sướиɠ đánh ập lí trí hắn, Cố Miêu quả nhiên rất ngọt.
Hắn suy nghĩ lại, hắn không chờ được.
Cố Miêu không biết người trước mặt là Thượng Hạo, cô để im cho hắn làm loạn chỉ là cảm thấy hôm nay sao Trình Khang Duật khác lạ, một sự cuồng bạo làm cô cảm giác đang bị một con sói hung hãn cắn nuốt.
Thượng Hạo rời khỏi môi cô còn kéo ra sợi chỉ bạc lấp lánh, hắn cúi đầu nhìn đến cần cổ của cô không do dự mà há miệng ngậm lấy liếʍ láp, hắn chọn đúng vị trí dấu hôn mờ kia mà cắn mạnh vào.
Cố Miêu cau mày chặt lại, cô kêu lên.
Hơi thở hắn càng ngày càng nặng, hắn nâng người Cố Miêu lên sau đó luồn tay kéo khóa kéo sau lưng cô ra, chiếc váy cứ thế trượt khỏi người.
Cơ thể thiếu nữ trắng như tuyết, đẹp đẽ đến hút mắt không thể rời, yết hầu lăn lên lộn xuống, hắn nhìn Cố Miêu đang nhìn mình với ánh mắt ướŧ áŧ phiếm hồng thì sinh mê luyến.
Cố Miêu không khống chế tiếng kêu, cô ngửa đầu hai tay vô thức vò lấy mái tóc đen nhánh của hắn, cảm giác tê dại lan tỏa cả người.
Thượng Hạo tầm mắt tối đi, đè nén du͙© vọиɠ trong người mà bế cô lên trên tầng.