Chương 20: Con mèo rơi vào bẫy

Cố Miêu đứng trong xe, không dám xuống. Hắn bình thản ngồi bên cạnh, ánh mắt sắc bén khiến cô càng căng thẳng, cắn chặt môi.

“Không định xuống?” Thượng Hạo trầm giọng hỏi

Hắn trong mắt cô hình như rất xấu xa, cũng đúng, hắn vốn dĩ muốn mang cô đi chiêm ngưỡng vẻ đẹp non nớt kia.

Cố Miêu có cảm giác sợ hãi bao trùm, khí thế từ người đàn ông này quá lớn khiến cô vô thức run sợ, đặc biệt là sự điềm tĩnh âm trầm của hắn.

Hắn cười lạnh: “Đừng lo, một cô bé thì có gì hấp dẫn.”

Hắn tuy là có hứng thú với cô nhưng hiện tại hắn không vội, cô giống như một đóa hoa, hắn đang chờ thời điểm cô nở rộ mà tự tay hái lấy.

Cố Miêu mím môi, lẩm bẩm: “Tôi cũng không thấy chú tôi hấp dẫn.”

Thượng Hạo bật cười, hắn không hề nổi giận ngược lại đưa tay ra nắm cằm cô thấp giọng: “Ông chú này làm được những việc mà cô nhóc như em không ngờ đấy.”

Cố Miêu nhíu mày, khó chịu muốn tránh đi nhưng Thượng Hạo càng giữ chặt cằm cô.

Đầu hắn từ từ tiến gần, cô tròn mắt sợ hãi, lùi về phía sau, nhắm chặt mắt kiên quyết né tránh.

Một tiếng cười trầm thấp bên tai, rồi một tiếng “cạch”.

Cô mở mắt, thấy hắn tháo dây an toàn cho mình vẫn nhìn cô cười trêu chọc.

Mặt cô đỏ bừng, tim loạn nhịp, người đàn ông này trêu đùa cô.

“Xem ra miệng không thành thật lắm, ông chú như tôi vẫn là hấp dẫn.”

Cố Miêu: “???”

Cố Miêu há hốc miệng, mắt tròn xoe.

Khi thấy hắn xuống xe, cô vội đuổi theo muốn giải thích: “Ngài, tôi… tôi mới không có… khi nãy chỉ là phản xạ bình thường.”

Hắn chỉ nhoẻn môi cười, dửng dưng không đáp khiến cô càng tức giận.

Bước vào biệt thự, phong cách tối giản mang theo hướng hiện đại, tiện nghi tuyệt đối cao, từng ngóc ngách bày trí hút mắt không hề loạn.

“Chào Thượng Thiếu.” người làm, bà Ngô đi ra cúi đầu chào sau đó bất ngờ khi nhìn thấy Cố Miêu

Cô ngoan ngoãn cúi đầu chào: “Chào dì, cháu là Cố Miêu.”

“Chào cô Cố, để tôi lấy nước.”

Bà Ngô biết rõ tính Thượng Hạo, hắn tuy có nhiều phụ nữ nhưng biệt thự Biên Nghi chưa từng được hắn dẫn phụ nữ về thường chỉ giải quyết ở khách sạn của Đế Xa.

Cố Miêu ngồi im trên sô pha, không dám đi lung tung hay sờ đồ đạc, biết rằng một món hư hỏng cũng không thể đền nổi.

Thượng Hạo nhìn cô, thấy cô bỗng ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trước mặt như học sinh ngoan chăm chú nghe giảng thì nhướng mày.

“Lau đi.” Hắn quăng cho cô một chiếc khăn mới tinh

Cố Miêu ngơ ngác nhận lấy, không quên nói: “Cảm ơn ngài.”

Hắn ngồi đối diện, ánh mắt trầm khó đoán, nhìn cô lau mái tóc ướt.

Cổ áo bẻ xuống để lộ xương quai xanh mảnh mai, trên cổ còn một vết hôn mờ nhạt, vẻ đẹp non nớt của cô khiến Thượng Hạo không giấu nổi sự chú ý.

Làn da cô trắng hồng tự nhiên, không bệch nhợt mà tươi sáng, hai chân thon thẳng tắp ẩn dưới lớp váy, mỗi động tác cúi xuống lau chân lại càng thêm quyến rũ.

Thượng Hạo nheo mắt, ánh nhìn sắc bén dõi theo hình ảnh ấy trước mặt rồi rũ mắt cầm ly nước trên bàn nhấp một ngụm.

Cố Miêu lau khô người xong, đặt khăn sang một bên, liếc nhìn ly nước của mình khác với của hắn

Cô thắc mắc: “Của tôi là nước cam sao? Của ngài là gì thế?”

Thượng Hạo bình thản đáp: “Ép lựu.”

“Cho tôi uống được không?” Cô tò mò, nghĩ ép lựu sẽ ngon hơn

“Được.” Hắn gật đầu rồi nhìn sang dì Ngô

Dì Ngô vốn tính nói đó là rượu vang nhưng nhận thấy Thượng Hạo lại đồng ý cũng tự biết mà không nhiều lời, bà chỉ vào bếp lấy ra một ly tương tự cho Cố Miêu.

Cô vui vẻ nhận ly, uống một ngụm, giật mình: “Ngon quá… nhưng không giống lựu.”

“Có biến tấu một chút nên khác. Dì Ngô, rót thêm một ly nữa.”

Thượng Hạo vốn quen uống rượu, loại này với hắn chỉ là nhẹ nhưng với những người không biết uống dễ say.

Cố Miêu uống ba ly, đầu óc bắt đầu choáng, hai má ửng đỏ, toàn thân hơi lâng lâng.

“Tôi… hình như say rồi.”

Cô lắc đầu cố gắng tỉnh táo nhưng vài tiếng hừ hừ rồi xiêu quẹo ngồi xuống sô pha.

Thượng Hạo nhếch môi cười, ánh mắt nhìn cô đầy ý tứ.

Hắn biết cô đã say còn dám tin tưởng hắn mà không phòng bị.

Hắn chống cằm, nghiêng đầu ra lệnh: “Dì Ngô, dì và mọi người có thể về rồi.”

Bà Ngô giật mình hiểu ý, vội thông báo cho những người khác rút lui để lại căn biệt thự Biên Nghi chỉ còn hai người.