Ở cái tuổi đẹp nhất của tuổi trẻ, rụt rè cũng bướng bỉnh, chưa đủ can đảm thoát khỏi cái kén lại muốn chứng tỏ bản thân đồng thời ngoan cố đến cứng đầu.
Cố Miêu tìm đến Thượng Thị, cô nghĩ đơn giản có thể trao đổi gì đó nhưng vẫn là trẻ con ngu xuẩn.
Xét về phương diện làm ăn, Thượng Hạo chỉ đặt lợi lên đầu, hắn chưa từng nhún nhường.
Xét về phương diện tình cảm, Thượng Hạo không tin vào tình yêu.
Thượng Hạo chỉ quan tâm lợi hoặc không và hắn có hứng thú hay không.
Cố Miêu bước vào Thượng Thị, cô chậm rãi đến chỗ quầy lễ tân, trước tiên cô mỉm cười lễ phép với hai nữ tiếp tân trước mặt.
Nữ tiếp tân nhìn cô duy trì sự chuyên nghiệp, cô ấy hỏi: "Xin lỗi, tôi có thể giúp gì cho quý cô?"
"Em, em muốn gặp Thượng Thiếu."
Nữ tiếp tân nghe xong thì sửng sốt, ánh mắt thầm đánh giá Cố Miêu, sau đó không dám tò mò thêm, cô ấy nối máy lên phòng thư kí, vài lời qua lại thì cúp máy nhìn Cố Miêu nở nụ cười lịch thiệp.
“Xin lỗi, Thượng Thiếu nói không gặp cô.”
Cố Miêu thầm cắn môi dưới, tâm trạng ủ rũ không che giấu, cô không thể ngoan cố làm khó nữ tiếp tân cho nên chỉ có thể nói lời cảm ơn sau đó buồn bã rời đi.
Nữ tiếp tân nhìn Cố Miêu chỉ nhìn sang người bên cạnh nói nhỏ: “Còn nhỏ vậy mà đã liên quan Thượng Thiếu rồi.”
Ai mà không biết Thượng Hạo phụ nữ theo không ít, đều là vung tiền sau khi lên giường.
Bọn họ cũng không dám bàn tán sâu thêm nữa, tiếp tục công việc của mình.
~
Đế Xa, một nơi ăn chơi xa hoa trụy lạc, Cố Miêu ngẩng nhìn, ánh mắt trong trẻo chớp nhẹ, cô đứng nép một bên với vẻ mặt đầy căng thẳng, cô không ngờ cô sẽ tìm tới đây.
Bởi vì muốn gặp Thượng Hạo nên cô muốn ôm cây đợi thỏ, chờ đợi Thượng Hạo xuất hiện.
Những người xung quanh đều lâu lâu nhìn Cố Miêu, bọn họ đều nhận ra nét đẹp trời ban của cô, đôi mắt to tròn long lanh, mặt sáng như trăng trên cao, da trắng mình ngọc, chính là tuyệt sắc mỹ nhân.
Cố Miêu dè chừng đứng đợi, hơn một tiếng trôi qua còn chưa thấy người cần tìm, mãi cho đến khi xuất hiện chiếc Rolls-Royce biển số tứ quý tám, Cố Miêu đưa mắt theo nhìn, cô thấy Thượng Hạo bước xuống xe.
Khí chất cao quý khó lẫn vào đâu, hắn vừa xuất hiện đã làm mọi người đều phải ngoái nhìn, hào quang sáng chói giống như có bức tường vô hình ngăn cách hắn với mọi người.
Hai tay Cố Miêu siết lấy dây cặp, cô thu hết can đảm tiến lên muốn nói chuyện với hắn nhưng những người vệ sĩ xung quanh vừa thấy cô đã vội ngăn lại.
Cố Miêu chủ động lên tiếng: “Thượng Thiếu, tôi là người ở Vịnh Nam.”
Thượng Hạo nghiêng đầu nhìn cô gái nhỏ, ánh mắt tĩnh lặng không gợn sóng, hắn giơ tay ngăn bảo vệ lại sau đó nhìn thẳng đến Cố Miêu.
Ánh mắt chuyên chú như đang ngầm nhớ ra cô là ai, sau đó trong vài giây, hắn nhận ra, cô là cô gái nhỏ hôm đó đứng cạnh ông cụ lớn tuổi nhất ở Vịnh Nam, nhan sắc xinh đẹp rung động lòng người.
“Cô muốn nói gì?” Thượng Hạo lạnh nhạt hỏi, ánh mắt vẫn là một sự điềm tĩnh khó đoán
Cố Miêu không hiểu tại sao lại sợ người đàn ông này, khí thế áp bức từ hắn tản ra quá nhiều, cô không tránh run lên.
Cô thu hết can đảm hỏi: “Ngài có thể suy nghĩ lại việc giải tỏa không?”
Đuôi mày Thượng Hạo nhếch nhẹ, hắn cất giọng trầm thấp: “Cô về đi, giữa chúng ta không có gì để bàn bạc.”
Thượng Hạo không cho Cố Miêu cơ hội đàm phán cứ thế lướt ngang người cô, vệ sĩ cũng đứng ra chặn lại, Cố Miêu ủ rũ nhìn hắn đi vào Đế Xa, bóng lưng cao gầy cứ thế lẫn vào đám đông dần biến mất.
Trong lúc Cố Miêu nghĩ rằng hết cơ hội thì đúng lúc có ba chiếc xe sang trọng dừng lại.
Mọi người xung quanh liền nháo nhào hóng chuyện, ánh mắt tò mò kèm ngưỡng mộ không che giấu.
Ba người còn lại trong Tứ Thiếu cũng lần lượt xuất hiện, từng người bước xuống xe với khí chất riêng biệt.
Mỗi người một vẻ, mang theo vẻ đẹp hơn người cùng với quyền lực của những người đứng đầu khiến ai cũng phải cúi đầu kính nhường đối với bọn họ.
Hứa Tranh lãnh đạm, tàn khốc.
Sở Bắc Nghi lãng tử, tiêu sái.
Phó Cảnh Minh phóng khoáng, bất cần.
Cố Miêu bị khí thế của bọn họ áp đảo, một cô gái mới lớn lần đầu nhìn thấy những đại nhân vật liền bị choáng ngợp.
Cô nhìn thấy ba người đi vào trong, chẳng hiểu can đảm ở đâu, cô lại bướng bỉnh đuổi theo sau, nhìn họ vào thang máy riêng, cô vội nhìn sang thang máy sử dụng chung, ấn tầng cao nhất.