Thượng Hạo rít một hơi điếu thuốc kẹp trong tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống cảnh thành phố bên dưới, trầm mặc và khó đoán.
“Thượng Thiếu, đi được rồi ạ.” Lý Vũ báo cáo từ cửa
Hắn gãy nhẹ điếu thuốc, xoay người thong thả quăng vào sọt rác, đốm lửa đỏ hồng le lói rồi tắt hẳn.
Chiếc Rolls-Royce lao vun vυ"t trên đường, ai nấy đều né tránh, nhận ra chủ nhân xe là người không nên chạm vào.
“Thượng Thiếu, cô Cố ở trước mặt.”
Thượng Hạo nghiêng đầu, trùng hợp, Cố Miêu đang đi trên vỉa hè.
Trên mặt cô vẫn còn đọng nước mắt, đôi mắt long lanh đỏ hồng, bước chân chậm rãi.
Trời đột nhiên đổ mưa, cô đưa tay lau nước mắt nào ngờ trời đột nhiên đổ mưa, cô cau mày, ngay cả ông trời cũng ức hϊếp cô.
Chiếc Rolls-Royce dừng sát bên, Lý Vũ bung ô, đi vòng qua mở cửa cho Thượng Hạo.
Thượng Hạo khí thế bất phàm, dáng người nổi bật lôi cuốn, gương mặt góc cạnh hoàn hảo đang đưa đôi mắt lạnh như băng nhìn Cố Miêu.
Cô ngây ra, môi mím chặt, tại sao lúc nào chật vật cũng gặp hắn.
Cố Miêu đứng bất động, chiếc váy bị mưa làm ướt, gương mặt xinh đẹp càng thêm đáng thương.
Cô khẽ mím môi, giọng lạc đi: “Chào ngài.”
“Cậu tự về trước đi.”
Thượng Hạo ra lệnh với Lý Vũ, Lý Vũ bất ngờ nhìn Cố Miêu sau đó nhận thức mà gật đầu tự gọi taxi đi trước.
Thượng Hạo sải chân đi đến bên cạnh Cố Miêu, hắn vươn chiếc ô che mưa cho cô sau đó thấp giọng hỏi: “Bạn trai đâu?”
Hắn đương nhiên nhận ra, cô bị bạn trai bỏ rơi nhưng vẫn muốn cô tự thừa nhận những lúc thế này, hắn ta chẳng hề ở bên cạnh chăm lo cho cô.
Cố Miêu mím môi cúi đầu nói: “Ngài hỏi bạn trai tôi mãi làm gì? Ngài thích anh ấy à?”
Người đàn ông này sao cứ thích bắt bẻ Trình Khang Duật kia chứ?
Thượng Hạo bật cười khẽ: “Vậy bây giờ tôi hỏi câu khác. Em cảm thấy thế nào khi lúc em cần cậu ta nhất thì cậu ta lại không có bên cạnh?”
Cố Miêu tức giận, uất ức: “Thượng Thiếu, ngài không cần chọc ngoáy tôi.”
“Được rồi.” Giọng Thượng Hạo vẫn điềm tĩnh: “Lên xe đi.”
Cố Miêu hoàn toàn không muốn liên quan đến người đàn ông này quá nhiều, hơn hết lần nào cô gặp chuyện không tốt hắn cũng xuất hiện bên cạnh, cô không muốn mắc nợ.
“Nhanh đi.” hắn kiên nhẫn nhắc lại
Cố Miêu cơ bản không tranh chấp được, cô không có khả năng chống đối người đàn ông quyền lực như hắn cuối cùng chấp nhận lên xe ngồi.
“Tôi không phải tài xế.”
Thượng Hạo nghiêm giọng khi Cố Miêu định ra sau ngồi.
Cô bất đắc dĩ ngồi vào ghế phụ.
Thượng Hạo sải chân qua bên ghế lái, cất ô đi, đợi cô thắt dây an toàn rồi mới nhấn ga.
“Cảm ơn ngài đã cho tôi đi nhờ,” cô nói khẽ, mắt nhìn mưa bên ngoài, tâm trạng rầu rĩ
Thượng Hạo im lặng, nhận ra cô mới khóc xong, biết chắc nguyên nhân là vì cuộc hẹn với Trình Khang Duật bị gián đoạn.
Sau một lát, hắn hỏi: “Mưa lớn thế này, đường về Vịnh Nam không thuận tiện. Muốn đi đâu khác không?”
Tay gõ vô lăng của Thượng Hạo nhanh hơn, hắn dường như đang gấp gì đó.
Cố Miêu lắc đầu, không có tâm trạng đi đâu.
Sau hơn năm phút, xe dừng trước một căn biệt thự hiện đại.
Cố Miêu ngẩn người, nhíu mày: “Đây là đâu?”
“Biệt thự của tôi.” Thượng Hạo trả lời điềm tĩnh
Đầu Cố Miêu nhảy số, cô bất giác sợ hãi kêu lên: “Sao lại đến đây?”
Đột ngột mang cô đến chỗ của hắn là hắn có ý định gì? Trái tim nhỏ bé của cô không tránh hoảng loạn.
Hắn chỉ cười lạnh, đưa xe vào gara: “Dù sao cũng mưa, cứ ở đây, tạnh mưa tôi sẽ đưa về.”
Cố Miêu cảm giác như tự mình dâng mình vào hang sói.
Thượng Hạo quan sát sắc mặt cô, đôi môi khẽ cong lạnh lùng.
Giờ mới biết sợ thì đã khá muộn.