Chương 18: Khi yêu dù xa đến đâu cũng không quảng ngại mà đến

Dạo gần đây, lịch học của Cố Miêu ngày càng dày đặc, thường đi từ sáng sớm đến tối mới về.

Ông nội Cố biết cô chuẩn bị thi đại học nên lúc nào cũng dặn dò cô chú ý sức khỏe.

Hôm nay là cuối tuần, cô có hẹn đến chỗ Trình Khang Duật.

Cố Miêu mặc chiếc váy màu be nhạt dài tới gối, chân mang giày búp bê đen, đeo túi dây chéo màu trắng.

Cô chào tạm biệt ông nội Cố rồi rời nhà.

Chưa đi được bao xa, Cố Miêu trùng hợp gặp Thượng Hạo bước xuống từ chiếc xe sang trọng.

Gần đây, cuối tuần nào hắn cũng xuất hiện, chắc là do dự án quan trọng nên thường tới xem tiến trình.

“Chào ngài.” Cố Miêu chủ động chào hỏi, nụ cười rực rỡ nói khóe môi

Thượng Hạo nhìn cô, mái tóc buông xõa ôm lấy vai thon gầy, dáng người nhỏ nhắn như một bé gái.

Đôi mắt to tròn ánh lên niềm vui, tràn đầy sức sống, vẻ đẹp tươi trẻ của một thiếu nữ tuổi xuân xanh, như đóa hoa tràn đầy nhựa sống mãnh liệt vươn cao tới ánh mặt trời.

“Hôm nay đi hẹn hò sao?” Thượng Hạo nhận ra cô ăn mặc chỉn chu hơn mọi khi

Cố Miêu sửng sốt, không che giấu: “Vâng.”

Thượng Hạo nhếch mày, khóe môi nhoẻn cười: “Bạn trai không đến đón mà để em tự đi?”

Cố Miêu cảm thấy hắn hay bắt bẻ Trình Khang Duật, cô phản bác: “Anh ấy ở xa, nếu đến đón thì sẽ mất nhiều thời gian đi về.”

Thượng Hạo bật cười, phá đi sự kiên định của cô: “Cố Miêu, cô nghe câu này chưa? Người thật lòng yêu bạn sẽ không ngại gió mưa, dù ở tận cùng trái đất cũng sẽ tìm cách đến bên bạn.”

Cố Miêu siết chặt dây túi xách, môi mím lại, rõ ràng hắn nói đúng.

Khi yêu dù xa đến đâu cũng không quảng ngại mà đến, làm gì có lí do.

Thượng Hạo tinh ý nhận ra tình yêu này là một phía, Cố Miêu chân thành còn Trình Khang Duật chỉ nói suông.

“Nếu cậu ta thật sự yêu, hôm nay dù có mưa, cậu ta cũng sẽ tới. Lấy lý do tốn thời gian thì nên xem lại.”

“Thượng Thiếu, cảm ơn ngài đã lo lắng. Chúng tôi đã yêu nhau hơn hai năm, tôi hiểu anh ấy và không muốn phiền anh ấy.” Cố Miêu đáp nhẹ, vừa lịch sự vừa giữ lập trường

Hắn chỉ cười nhạt: “Vậy chúng ta sẽ chờ xem cậu ta thực sự yêu em tới mức nào.”

Cố Miêu không hiểu ý Thượng Hạo, cũng không muốn đứng lâu đối chất.

Cô cúi đầu chào và rời đi, lòng vừa lo lắng vừa bối rối.

Hắn như biết hết mọi chuyện, khiến cô sợ hãi mà muốn tránh xa.

Thượng Hạo nhìn bóng lưng cô xa dần, khóe môi nhếch lên nụ cười tàn nhẫn.

Hắn nghiêng đầu nhìn Lý Vũ phía sau.

“Lý Vũ, giúp tôi một việc.”

Lý Vũ cúi đầu nhận lệnh ngay.

~

Cố Miêu đứng trước căn hộ riêng của Trình Khang Duật, nhấn chuông xong thì thấy hắn ta nhanh chóng ra mở cửa.

Nhìn thấy cô, Trình Khang Duật cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy niềm vui, hắn ta nắm tay cô kéo vào nhà, đóng cửa sau lưng.

Cố Miêu ngồi xuống ghế sô pha, còn Trình Khang Duật đi rót nước trong bếp rồi đặt ly trước mặt cô.

“Tiểu Miêu, em đói không? Anh nấu đồ ăn cho em.”

“Em vừa ăn với ông nội rồi,” cô mỉm cười, nét mặt vẫn còn chút e ngại

Trình Khang Duật ngồi xuống cạnh cô, ánh mắt chăm chú nhìn cô với vẻ dịu dàng và đầy trìu mến.

Cảm giác bình yên và gần gũi lan tỏa giữa họ khiến Cố Miêu không khỏi đỏ mặt.

Hắn ta nghiêng người, nâng nhẹ cằm cô, ánh mắt ấm áp và tràn đầy tình cảm.

“Tiểu Miêu…” Hắn ta nói khẽ, giọng trầm ấm: “Anh thật sự nhớ em.”

Cố Miêu không nói gì, chỉ nhắm mắt, cảm nhận sự gần gũi và chân thành từ Trình Khang Duật.

Họ ngồi bên nhau trong im lặng, chỉ có hơi thở, ánh mắt và những cảm xúc không lời truyền qua nhau, đủ để hiểu lòng nhau mà không cần lời nói.

Sau đó nhẹ nhàng nghiêng đầu áp môi lên môi cô.

Trình Khang Duật càng hôn càng sâu áp chế cô ngã lên sô pha điên cuồng chiếm giữ cô trong lòng.

Cố Miêu căng thẳng đến đầu óc tê rần, cô vươn tay câu lấy cổ hắn ta, Trình Khang Duật cảm nhận một loạt kí©h thí©ɧ trượt môi hôn lên cổ Cố Miêu, bàn tay bắt đầu khám phá.