Trong căn phòng xa hoa, chiếc bàn tròn lớn đã được bày biện đầy những món ăn thịnh soạn.
Thượng Hạo gõ nhẹ tay lên mặt bàn, ánh mắt sắc bén, lãnh đạm khiến không khí trong phòng lập tức căng như dây đàn.
Ngoài hắn ra, bàn ăn còn có bốn ông chủ các công ty lớn nhỏ, đang chờ bàn chuyện hợp tác.
Trình Bá đứng lên trước tiên, cầm ly rượu, nói: “Thượng Thiếu, chuyện hôm đó tôi đã theo lời ngài, sẽ không để gia đình ảnh hưởng nữa.”
Thượng Hạo nhướng mày, ánh mắt lạnh lùng dừng lại trên Trình Bá.
Hắn biết Trình Khang Duật không hề có ý buông bỏ Cố Miêu. Thằng nhóc ấy, với hắn, chẳng hề thành thật.
“Trình Tổng hình như không biết, con trai ngài vẫn lo yêu đương hơn việc công ty.”
Trình Bá sững sờ.
Ông nhớ mẹ Trình đã gặp Cố Miêu và nghe con trai nói rằng hai người đã chia tay nên lời Thượng Hạo vừa nói khiến ông khó xử.
“Thượng Thiếu, có lẽ có hiểu lầm…”
Thượng Hạo chỉ mỉm cười nhếch mép lạnh lùng, gõ tay lên bàn: “Vậy sao? Mới vài ngày trước tôi có việc ở Vịnh Nam, nhìn thấy con trai ngài ở đó cùng bạn gái cậu ta.”
Trình Bá lúng túng, nhưng vì công việc vẫn phải giữ thái độ lấy lòng: “Chuyện này tôi sẽ hỏi lại, Thượng Thiếu yên tâm, chắc chắn không ảnh hưởng hợp tác.”
Thượng Hạo chậm rãi nhìn những người còn lại, rõ ràng họ cũng chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Hay Trình Tổng gọi con trai ngài tới đây để xác thực?”
Trình Bá kinh ngạc nhưng cũng không thể bỏ qua cơ hội.
Ông ra ngoài gọi Trình Khang Duật.
Một lúc sau, ông quay lại: “Tôi đã gọi thằng bé tới rồi, nó sẽ tới ngay. Thượng Thiếu, ngài hứng thú với con trai tôi sao? Nó rất giỏi, đứng top của trường.”
Khóe môi Thượng Hạo nâng lên một nụ cười nhạo báng.
Hắn sao thấy thằng nhóc đó giỏi được như lời ông ta nói?
Đây gọi là mèo khen mèo dài đuôi.
Một ông chủ khác lên tiếng: “Thượng Thiếu đang có dự án triển lãm nghệ thuật với Hứa Thị ở Vịnh Nam rất được chú ý, nếu mà chúng tôi có thể góp chút vốn đầu tư thì phải gọi là được chiếu cố.”
Dự án Vịnh Nam được hai tập đoàn lớn Hứa Thị và Thượng Thị cùng đầu tư sớm đã có nhiều người muốn ngỏ ý cùng hợp tác nhưng cơ bản chẳng thể động tới mà quan trọng Hứa Thị lại chịu thiệt chỉ chấp thuận 20% lợi nhuận còn 80% giao cho Thượng Thị.
Nói cách khác Thượng Thị được xem là chủ của dự án này.
Nhưng mà mối quan hệ của Thượng Thị và Hứa Thị vốn dĩ tốt, có lẽ đầu tư hạng mục Vịnh Nam vốn không nằm trong lĩnh vực của Hứa Thị nên mới chịu thiệt dù sao Hứa Thiếu là người đam mê nghệ thuật có lẽ chỉ vì mục đích thỏa mãn đam mê chứ không vì lợi nhuận.
Thượng Hạo nhìn người mới vừa lên tiếng chỉ cười nhạt, hắn hiểu rõ trước nay Vịnh Nam luôn bị người thành phố A xem thường vì sự quê mùa lạc hậu, bây giờ được hai tập đoàn lớn đầu tư chắc chắn ‘những con cáo già’ sẽ ngồi chờ cơ hội cướp đi ‘quả nho xanh’.
Mặc dù họ hiểu rằng cơ hội để gia nhập vào dự án là rất khó khăn nhưng họ vẫn muốn thử vận may, hy vọng có thể góp một phần vốn đầu tư vào dự án.
Thượng Hạo ánh mắt sắc bén nhìn họ, giọng điềm tĩnh: "Trong thế giới này, người nắm quyền quyết định tương lai, tiếc là các vị không phải."
Bọn họ nhìn nhau không nghĩ Thượng Hạo thẳng thừng từ chối như thế nhất thời chỉ biết cười gượng không dám nói thêm.
Hai ông chủ lớn Hứa Thị và Thượng Thị không nên động tới.
Đúng lúc này, cánh cửa phòng mở ra, Trình Khang Duật bước vào.
Ngay lập tức, hắn ta cảm nhận được bầu không khí áp lực, đặc biệt là từ Thượng Hạo, người điềm tĩnh nhưng tỏa ra nguy hiểm không thể lường.
Trình Bá vội kéo hắn tới trước mặt Thượng Hạo: “Khang Duật, mau tới đây.”
Hắn ta vẫn cảm thấy người đàn ông này quá nguy hiểm, đặc biệt dáng vẻ lúc nào cũng điềm tĩnh khó đoán, là kiểu người âm hiểm không thể lường được.
Thượng Hạo nhếch môi, ánh mắt u lãnh: “Cậu Trình tới rồi. Tôi có chút việc muốn trao đổi với cậu.”
Không khí trong phòng ngay lập tức căng thẳng, ai cũng cảm nhận rõ quyền lực áp đảo từ người đàn ông đứng trước họ.