Sau đó, Cố Miêu được Thượng Hạo đưa đến bệnh viện.
Bác sĩ nữ hôm trước tiếp tục khám tổng quát cho cô, kiểm tra một loạt trước khi giúp cô truyền nước biển rồi ra ngoài.
“Thượng Thiếu, cô bé này suy dinh dưỡng, khí huyết không thông, tử ©υиɠ lạnh dẫn đến cơ thể suy nhược. Cần bồi bổ nhiều, nếu kéo dài sẽ ảnh hưởng sức khỏe sau này.”
Thượng Hạo thoáng liếc vào cánh cửa khép kín phòng bệnh rồi hỏi: “Còn gì nữa không?”
“Cô bé này xem ra không được chăm sóc tốt nên khám tổng quát để biết rõ tình trạng sức khỏe.”
“Được, cứ làm tổng quát đi.”
Bác sĩ chỉ gật đầu, rời đi.
Thượng Hạo xoa trán, chậm rãi bước vào trong.
Cố Miêu nằm trên giường, nhìn thấy hắn bước vào, cô khẽ giật mình đến đỏ mặt.
Tình huống khó xử khiến cô rối bời.
Thượng Hạo ngồi xuống bên giường, nghiêng đầu nhìn cô với dáng vẻ điềm tĩnh, khó đoán.
Cô liếʍ môi khô khốc, nhỏ giọng mở lời: “Cảm ơn ngài.”
Thượng Hạo ừ một tiếng, lại hỏi: “Bạn trai đâu?”
Cố Miêu ấp úng: “Anh ấy… anh ấy có việc.”
Thượng Hạo cười lạnh, ánh mắt ác ý như muốn chọc ghẹo: “Hình như lần nào em cũng lấy lý do bận mà nói thay thằng nhóc đó.”
Cô mím môi, hai tay nắm chặt.
Quả thật, trước nay đều như vậy.
Thượng Hạo nói trúng tâm tư khiến Cố Miêu không cách nào đáp lại.
“Còn biết nghĩ đến tôi là tốt đấy.”
Cố Miêu cúi đầu xấu hổ, không dám nhìn thẳng hắn.
Vừa vặn điện thoại cô vang lên.
Cô nhìn thấy tên Trình Khang Duật, thoáng liếc Thượng Hạo.
Hắn vẫn dửng dưng nhìn cô chuyên chú không biểu lộ cảm xúc.
“Alo, em nghe.”
[Em ở đâu rồi, Tiểu Miêu? Anh đến đón em.]
“Không cần đâu, em tự về được.” Cô nhỏ giọng trả lời
Thượng Hạo môi nhếch lên, nổi hứng chọc ghẹo, vươn tay xoa nhẹ má cô.
Da Cố Miêu rất mềm lại mềm như da em bé, Thượng Hạo bị bất ngờ chính hắn cùng định trêu đùa nào ngờ bản thân mới là người sinh ra ngứa ngáy.
Hắn rất muốn nhanh chóng đem con mèo này về l*иg.
Cố Miêu né tránh, mắt tròn kinh ngạc.
Chưa từng ai ngoài Trình Khang Duật lại có hành động thân mật như vậy với cô.
[Em không sao chứ? Sao không đợi anh đến?] giọng Trình Khang Duật vang lên
“Em không sao, anh đừng lo. Em hơi mệt, nói chuyện sau nha.”
[Được rồi… xin lỗi, hôm nay anh có chút việc.]
Cố Miêu trừng mắt, vừa sợ vừa tức giận vì hành động của Thượng Hạo.
Tay hắn vẫn chạm má cô, cô run rẩy, cố né tránh.
“Em hơi mệt, ngủ một lát nhé, tạm biệt anh.”
Cô ngắt máy, gương mặt xinh đẹp lộ vẻ ai oán nhìn Thượng Hạo.
Hắn hờ hững như không thấy hành động vừa rồi là sai.
“Ngài, sao ngài làm thế…”
Thượng Hạo nhún vai: “Tôi làm sao? Tôi đã bỏ họp để đến đón em, em cũng nên biết ơn chứ?”
Thượng Hạo cũng không nghĩ khi đó trong cuộc họp nhìn thấy cuộc gọi của Cố Miêu lại làm hắn phân tâm, hắn vậy mà nghe điện thoại của cô sau đó chỉ nghe giọng nói mềm nhũn đầy yếu ớt làm cho hắn phải dừng họp để đến đón cô.
Cố Miêu kinh ngạc không thôi, cô không ngờ hắn bỏ cả công việc vì cuộc gọi của mình.
Trái tim nhỏ bé bỗng xao xuyến kỳ lạ.
Thượng Hạo nhếch môi, thích thú nói: “Cảm động à? Cảm động thì cứ lên giường để tôi làm em là được, trả ơn như thế mới xứng đáng.”
Cố Miêu: “…”
Không nên nói chuyện với người đàn ông này, lời lẽ xấu hổ quá đáng như thế hắn cũng dám nói dọa Cố Miêu đến mặt xanh mét.
Cô biết hắn phụ nữ nhiều, lên giường không ít nhưng cô không nghĩ hắn lộ liễu nói thẳng thừng với cô như thế.
Cô sợ hãi mà vô thức tránh xa hắn.
Thượng Hạo nhếch mày, có thế đã bị dọa rồi, đúng là nhát gan.
Sau đó, Thượng Hạo bắt cô đi khám tổng quát.
Cố Miêu vốn không muốn nhưng cơ bản không kháng cự nổi.
May mắn kết quả đều tốt, chỉ có một vấn đề là cơ thể cô quá gầy, thiếu chất, dẫn đến suy nhược, cần chú ý ăn uống và nghỉ ngơi hợp lý.
Cố Miêu ngồi trên xe bên cạnh Thượng Hạo đang xem bệnh án của cô, ánh mắt đảo quanh sau đó nhẹ nhàng cất vào túi hồ sơ.
“Hôm nay cảm ơn ngài." Cô vẫn là mang ơn hắn rất nhiều
“Bạn trai chăm lo không tốt lắm nhỉ?” Hắn nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh
“Thượng Thiếu, ngài không cần cứ nhắc chuyện bạn trai tôi mãi.”
Cố Miêu cố gắng giữ giọng điềm tĩnh nhưng trong lòng vẫn thấy bối rối.
Người đàn ông này rõ ràng đang nhắm đến Trình Khang Duật.
Thượng Hạo cười lạnh, đẩy túi hồ sơ về phía cô, tay còn gác lên thành cửa, chống má một cách thoải mái nhưng đầy uy lực.
“Vậy nên nói hắn chăm tốt đến mức vào viện cũng không thèm lo cho em sao?”
Cố Miêu: “…”
Cố Miêu cứng họng, không biết nên đáp sao.
Hắn nói đúng tâm tư yếu đuối của cô khiến cô chỉ biết im lặng, kiên quyết quay mặt ra ngoài cửa sổ.
Ánh mắt Thượng Hạo lóe lên vẻ thích thú, khóe môi cong thành một đường đầy ẩn ý.
Sự im lặng của cô chỉ làm hắn hứng thú hơn, như một con mèo ngoan ngoãn đang chịu nằm trong tầm kiểm soát của hắn.
~
Trình Khang Duật nhìn điện thoại tắt máy do Cố Miêu cúp thì nhìn chốc lát sau đó quăng lên giường, trong nhà tắm truyền tới tiếng nước chảy, hắn ta xoay người cầm lấy ly nước uống.
Trên sàn bαo ©αo sυ còn nằm trên mặt đất chứa dòng dịch đặc sệt.