Chương 15: Không còn ai nhờ vả

Cố Miêu ngồi trong thư viện tập trung làm bài, chỉ còn hơn một tuần nữa là đến kỳ thi đại học, cô phải dốc hết sức lực.

Ngồi được một lúc, bụng cô đột nhiên đau thắt.

Cố Miêu ôm bụng, trên trán vã mồ hôi lạnh, mặt nhăn nhó.

Hình như… cô tới tháng.

Chu kỳ bình thường vốn không đều nhưng tháng này lại đến sớm.

Cô thu dọn đồ, định về nhà nhưng cơn đau âm ỉ lan ra khắp cơ thể, làm tay chân cô bủn rủn.

Bụng dưới đau thấu, hàm răng cắn chặt, run cầm cặp.

Cố Miêu hít thở, ngồi bệt xuống sân trường.

Cô lấy điện thoại gọi cho Trình Khang Duật, vì ngoài ông nội Cố chỉ có hắn là người cô có thể nhờ giúp.

[Alo, sao thế Tiểu Miêu?]

“Khang Duật, anh có thể đến đón em không? Em đau quá…” cô cắn răng, giọng khó nhọc

[Em bị làm sao?] Trình Khang Duật lập tức sốt sắng hỏi

“Em… tới tháng nhưng đau quá. Em đang ở trường.”

[Tiểu Miêu đừng sợ, tới tháng em ngồi một lát cho khỏe, anh sẽ sắp xếp đến ngay.]

“Ừm, em ở dưới sảnh thư viện.”

Cố Miêu cúp máy, cố gắng ngồi trên ghế đá, mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh nhễ nhại.

Cơn đau thấu xương quặn thắt cơ thể nhỏ bé của cô khiến tay chân run rẩy không thể chống đỡ.

Ngồi hơn nửa tiếng mà Trình Khang Duật vẫn chưa tới, cô lại gọi: “Khang Duật, anh đến chưa? Em đau quá.”

[Tiểu Miêu, em đợi một lát. Đau ngày đầu tới tháng là bình thường, không sao đâu.]

“Em… anh bận sao?” cô bỗng nhận ra, hình như mỗi khi cô cần, hắn đều có lý do bận

[Ừm… anh có chút việc, em đợi anh một chút.]

Trình Khang Duật tắt máy.

Cố Miêu nắm chặt tay, run rẩy, ôm bụng, mặt tái mét, môi nhợt nhạt.

Cơn đau quặn thắt khiến cô há miệng thở gấp.

Trong cơn đau ấy, cô lại nghĩ đến chỉ còn một người duy nhất có thể giúp mình.

Cô không biết tại sao lại nghĩ tới hắn, chỉ biết mình quá yếu ớt để tự lo cho bản thân.

Cố Miêu gọi vào số vừa được thêm trong danh bạ.

Bên kia bắt máy nhưng không nói gì, chỉ im lặng chờ cô.

Hai hàm răng cắn chặt, run rẩy, cô nói từng chữ: “Thượng Thiếu… ngài có thể tới đón tôi không?”

[Ở đâu?]

“Tôi… tôi ở cổng sau trường.”

[Được rồi, ở yên đó.]

Cúp máy xong, cô cố gắng ngồi dậy đi ra cổng sau trường, chọn một góc khuất để chờ.

May là giờ ôn thi nên trường ít người qua lại, không sợ ai để ý.

Chưa đến năm phút, chiếc Rolls-Royce quen thuộc đã dừng trước cổng.

Cố Miêu ngồi co ro trong góc, thấy xe dừng lại mà xúc động đến nghẹn ngào, hắn thật sự đến.

Thượng Hạo bước xuống, ánh mắt nhanh chóng quét quanh và nhận ra cô đang ngồi một góc, mệt mỏi như chú mèo nhỏ bị bỏ rơi.

Hắn nhíu mày, sải bước đến trước mặt cô.

Cố Miêu ngẩng đầu nhìn hắn, sắc mặt nhợt nhạt, đôi mi run rẩy.

Cô gần như kiệt sức, dựa vào tường yếu đuối còn hắn đứng trên cao nhìn xuống, cao lớn và uy nghi giống như một chỗ dựa vững chắc mà cô không còn lựa chọn nào khác.

Khuôn mặt cô tái nhợt, phát ra tiếng khóc khẽ: “Tôi… tôi tới tháng.”

Thượng Hạo nhớ rõ lần trước hắn nghe bác sĩ nói về vấn đề này, nhìn thấy cơ thể cô quá mềm yếu, hắn không nói lời nào mà trực tiếp cúi người bế cô lên.

Cố Miêu hầu như không còn sức, dựa hẳn vào người hắn, hít thở để lấy lại tinh thần.

Khắp khoang mũi đều là hương gỗ trầm lạnh tỏa ra từ người hắn bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé của cô.

Tay chân mềm nhũn, gần như không thể cử động, chỉ biết dựa vào người đàn ông cao lớn kia để cảm thấy an toàn.