Đế Xa.
Thượng Hạo đi bên cạnh Phó Cảnh Minh vừa vào đến phòng VIP 999 đã thấy hai người mang hai sắc thái khác biệt.
Hứa Tranh ngửa đầu dựa vào sô pha nhắm nghiền mắt một thân u ám, Sở Bắc Nghi lại vui vẻ bên cạnh ngồi chơi điện thoại.
“Làm sao mệt mỏi thế? Chưa giải quyết được à?” Phó Cảnh Minh cười cợt hỏi
Hứa Tranh không buồn trả lời.
“Hai người cũng kí vào đơn kết hôn còn có con mà vẫn chưa giải quyết khúc mắc sao?” Sở Bắc Nghi tắt điện thoại đi không khỏi thắc mắc
“Cậu không nói việc năm xưa cho cô ấy?” Thượng Hạo hỏi
Thượng Hạo không hiểu, Hứa Tranh sợ điều gì lại không nói cho Lạc Phỉ biết sự thật, về sau khi đến lượt hắn, hắn mới hiểu.
Lúc này Hứa Tranh ngồi thẳng người lại nhìn ba người kia có chút cười giễu: “Không cần thiết, cô ấy ở bên tôi nên vì yêu tôi chứ không phải tội lỗi hay thương hại.”
“Chậc, tình yêu đúng là làm thay đổi người ta.”
Tưởng chừng những người như bọn họ đều đứng đầu trên cao không gì có thể làm bọn họ lo sợ nhưng khi yêu vào lại trở nên hèn mọn.
“Không phải còn Thượng Hạo vẫn chưa bị tình yêu hành hạ sao?” Phó Cảnh Minh sáng mắt nói
Thượng Hạo nhướn mày có chút tự mãn: “Tôi sẽ không để bản thân bị tình yêu chi phối.”
Phải rồi, hắn làm sao lại để tình yêu ảnh hưởng hắn.
Sở Bắc Nghi vỗ vai Thượng Hạo cười lớn: “Đừng nói trước, thường kẻ nào mạnh miệng nhất thì chết thảm nhất.”
Thượng Hạo nhún vai đáp lời: “Trước mắt thì ai thảm hơn Hứa Tranh?”
Hắn sẽ không để mình sa lầy vào thứ gọi là tình yêu, người như hắn, không hiểu cách yêu càng không tin vào tình yêu.
Hứa Tranh không giận, anh chỉ nhìn Thượng Hạo mắt phát sáng: “Tôi lại nhìn ra cậu sắp có kết cục thảm hơn tôi đấy.”
Thượng Hạo đưa đôi mắt sâu kín nhìn Hứa Tranh, đương nhiên nhận ra Hứa Tranh phát hiện ra gì đó.
“Nói thế là ý gì đây?” Phó Cảnh Minh không tránh hiếu kì
Hứa Tranh hỏi: “Tôi nhớ Thượng Thiếu trước nay làm việc rất dứt khoát, phàm những gì hứng thú sẽ không từ thủ đoạn đạt được, hôm đó lại để một cô gái đến làm loạn, từ khi nào lại nhân từ thế?”
Thượng Hạo cong nhẹ môi, xem ra thủ đoạn của hắn vẫn là người từng trải nhận ra dễ dàng.
“Đúng nha.” Sở Bắc Nghi đập hai tay vào nhau như phát hiện điều thú vị
Thượng Hạo chỉ hờ hững nhoẻn môi cười đáp: “Một cô gái chỉ mười bảy có thể làm gì? Có chèn ép cũng là người ở Vịnh Nam, cô bé đó không đáng để tôi bận tâm, chỉ là cô nhóc miệng còn hôi sữa.”
Hứa Tranh vừa nghe hắn trả lời chỉ nhếch mép cười lạnh.
Sở Bắc Nghi và Phó Cảnh Minh mặc nhiên không nhận ra.
Riêng Hứa Tranh thì khác, anh vừa nghe liền hiểu Cố Miêu kia đã bị Thượng Hạo đưa vào tầm ngắm chuẩn bị tóm lấy.
Bọn họ vẫn là đồng loại giống nhau, đều là thú săn mồi.
Mà Thượng Hạo cũng nhận ra ánh mắt của Hứa Tranh, hắn nâng môi thầm nghĩ, quả nhiên là đồng loại của hắn.
~
Dự án Vịnh Nam đã bước vào giai đoạn gần hoàn thành nhưng Cố Miêu vẫn tập trung cho việc học, chuẩn bị cho kỳ thi đại học sắp tới.
Cô không thể lơ là chút nào.
Trình Khang Duật đứng bên cạnh nhìn cô chăm chú, nở nụ cười mãn nguyện: “Tiểu Miêu, sau này có gì cũng đừng nói chia tay, được không?”
Cố Miêu giật mình, mỉm cười dịu dàng: “Ừm, em sẽ không nói nữa.”
Trình Khang Duật như một ngọn lửa ấm áp giữa trời đông, sưởi ấm trái tim cô.
Ngoài ông nội Cố, chỉ có Trình Khang Duật đối xử với cô chu đáo đến vậy.
“Hôm đó ở khách sạn…”
“Khang Duật, ừm, đừng nhắc.” Cô vội chặn ngang, ánh mắt đỏ ửng
Trình Khang Duật biết cô xấu hổ, chỉ cười nhẹ: “Anh thật sự muốn thử lại.”
Cố Miêu cúi đầu, má ửng đỏ, ngượng ngùng: “Sao anh nhắc đến… đừng nói về chuyện đó nữa.”
Hắn ta bật cười, đưa tay xoa má cô: “Được rồi, anh không nhắc nữa. Ngại gì, có phải chưa từng ôm hôn đâu.”
“Khang Duật, anh xấu xa quá đi!”
Cố Miêu trừng mắt, phụng phịu nhưng càng làm Trình Khang Duật thêm cưng chiều.
Trình Khang Duật say đắm, thật sự phải đem cô cất đi kẻo bị người ta mang đi mất.
“Tiểu Miêu, cuối tuần đến chỗ anh nha.”
Cố Miêu hiểu ý, do dự một chút rồi bẽn lẽn gật đầu đồng ý.
Lòng Trình Khang Duật râm ran sung sướиɠ, cảm giác được ở bên cô làm trái tim hắn ta thêm ấm áp.