Trình Khang Duật biết mẹ hắn đã tìm đến Cố Miêu, liền kéo cô ra sân sau trường.
Hắn ta ôm chặt cô, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát: “Tiểu Miêu, đừng chia tay. Anh sẽ tìm cách thuyết phục ba mẹ.”
Cố Miêu chống đỡ không nổi, lắc đầu nức nở: “Không được, Khang Duật… chúng ta… không có kết quả.”
Trình Khang Duật siết chặt vòng tay hơn, ánh mắt tràn đầy quyết tâm: “Đừng lo, anh chắc chắn được. Tin anh, được không?”
Cố Miêu mím môi, nửa lời không thốt ra.
Hắn ta hiểu cô mềm yếu, dễ lung lay nên lại dịu dàng dỗ dành.
“Anh chỉ cần học tốt, sau này vào công ty ba làm là ổn định. Bây giờ đừng chia tay. Trước mặt ba mẹ, anh sẽ giả vờ như không còn liên quan gì đến em. Cố Miêu… anh không thể mất em.”
Nghe vậy, Cố Miêu òa khóc, cuối cùng gật đầu chịu thua: “Khang Duật… em sợ.”
“Không sao, ngoan. Chúng ta sẽ không chia tay.” Hắn ta xoa đầu cô, giọng trầm ấm
Cô ngoan ngoãn đáp: “Ừm.”
Trước mắt hắn ta không muốn từ bỏ Cố Miêu, vẫn còn quá nhiều thứ hắn lưu luyến.
~
Cùng lúc ấy, Thượng Hạo cầm trên tay một xấp ảnh dày, ánh mắt sáng sắc như lưỡi dao, vừa lãnh đạm vừa đầy khinh miệt.
“Xem ra không tốt lắm.” Hắn dửng dưng quăng xấp ảnh xuống bàn
Lý Vũ đứng đối diện thận trọng đáp: “Còn nhiều thứ hắn ta che giấu rất giỏi.”
“Được rồi, cậu lui ra đi.”
“Vâng, Thượng Thiếu.”
Thượng Hạo xoay ghế, nhìn ra cửa kính sát sàn.
Khóe môi hắn nhếch lên, tâm trạng thỏa mãn.
Phàm là thứ hắn hứng thú, chưa từng có gì lọt khỏi tầm tay, chưa từng thất bại và giờ, mọi thứ vẫn trong kiểm soát của hắn.
~
Cuối tuần, Trình Khang Duật đến Vịnh Nam thăm ông nội Cố.
Người dân nơi đây đã quen mặt hắn, nhìn thấy đều thấy lễ phép, nhã nhặn, dễ gần.
Cố Miêu đứng bên cạnh, cười tít mắt: “Ở khu trung tâm đó, xong việc sẽ đem vật phẩm vào trưng bày.”
Trình Khang Duật ôm eo cô, gương mặt rạng rỡ: “Ừm, Tiểu Miêu có vẻ rất vui.”
Cố Miêu ngước nhìn, mắt long lanh: “Tất nhiên rồi, mọi người sẽ nhờ chuyện này mà có việc làm tốt hơn.”
Trình Khang Duật áp trán vào trán cô, nụ cười dịu dàng: “Tiểu Miêu thật đẹp.”
Cố Miêu xấu hổ, đẩy hắn ta ra, nũng nịu trách mắng: “Ông nội thấy sẽ mắng đó.”
Hắn ta bật cười.
Khi thấy cô giận hờn quay đi, hắn ta lập tức đuổi theo.
Hai người cười nói rôm rả cho đến khi một bóng người xuất hiện trước mắt.
Thượng Hạo đứng dưới ánh nắng chói chang nhưng hàn khí tỏa ra từ hắn vẫn khiến không gian trở nên lạnh lẽo.
Hắn liếc mắt nhìn đôi nam nữ đang đùa giỡn, ánh mắt băng lãnh không giấu nổi sự sắc bén.
Cố Miêu giật mình, vội chủ động chào: “Chào ngài.”
Thượng Hạo không đáp, chỉ chăm chú quan sát, sự lạnh lùng khiến Trình Khang Duật và Cố Miêu đều phải dè chừng.
Trình Khang Duật cảm nhận người đàn ông này quá đáng sợ, nhất là ánh mắt sắc bén, bình tĩnh đến đáng sợ, không hề có một chút thiện cảm.
Hắn ta vội nói: “Thượng Thiếu, đến xem tiến trình sao?”
Thượng Hạo vẫn im lặng.
Hắn nghiêng đầu, giọng trầm lạnh hỏi Cố Miêu: “Ai thế?”
Cố Miêu giật mình.
Thượng Hạo rõ ràng biết chuyện giữa cô và Trình Khang Duật, câu hỏi ấy khiến cô nhớ ra mình từng nói đã chia tay.
Cô mỉm cười, nắm chặt tay Trình Khang Duật: “Đây là bạn trai tôi.”
Thượng Hạo nhếch mày nhẹ đến khó nhận ra, ánh mắt lóe lên tia sắc bén.
Hai người họ… gương vỡ lại lành và thứ hắn muốn sở hữu giờ lại nằm trong tay kẻ khác.
“Không phiền Thượng Thiếu nữa.” Cố Miêu nói xong, kéo tay Trình Khang Duật đi trước
Trình Khang Duật ngoái nhìn Thượng Hạo, cảm giác ánh mắt hắn càng trở nên lãnh đạm, hung ác hơn, mặc dù gương mặt vẫn lạnh như băng, không biểu lộ chút cảm xúc nào.