Chương 12: Lần thứ hai trong tình huống khốn khổ cũng là hắn giúp

Ngày hôm sau, Cố Miêu sốt cao.

Cả người cô mệt lả, nằm thϊếp trên giường đến gần chiều mới lờ mờ tỉnh dậy.

Ông nội Cố lo lắng nấu cháo mang thuốc đến tận phòng cho cô.

Cô nhìn dáng lưng gầy của ông mà thấy nghẹn, chỉ biết gật đầu, ép bản thân nuốt từng muỗng cháo, lòng rầu rĩ vì lại làm ông lo lắng.

Buổi chiều, cô ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa, nghĩ rằng có lẽ sẽ đỡ hơn nào ngờ lại gặp hắn.

Thượng Hạo đứng ở khu thi công, dáng người cao thẳng giữa nắng chiều, chiếc áo sơ mi trắng dưới bộ vest xám bạc càng khiến hắn toát lên vẻ lạnh nhạt, xa cách.

Cố Miêu khựng bước.

Hốc mắt cô còn ửng đỏ, môi sưng đỏ, cổ áo kéo vội không che hết vệt hồng nhạt.

Ánh mắt người đàn ông khẽ trầm xuống.

“Chào ngài.” Cố Miêu cúi đầu, giọng khàn khàn, cố giữ bình tĩnh

Thượng Hạo không đáp, chỉ nhìn cô thật lâu.

Một lúc lâu sau, hắn chậm rãi hỏi: “Hôm nay không đi học?”

Giọng Thượng Hạo trầm thấp, lạnh đến mức khiến người ta chẳng phân biệt nổi là đang trách hay quan tâm.

Cố Miêu hơi sững, nhỏ giọng đáp: “Hôm nay tôi bệnh... nên xin nghỉ một buổi.”

Khoảnh khắc ấy, nắng chiều rọi nghiêng qua mặt cô, đôi mắt ươn ướt, gương mặt mệt mỏi khiến cô trông càng nhỏ bé đến đáng thương.

Thượng Hạo khẽ nhíu mày, không nói thêm, chỉ ném lại một câu ngắn gọn: “Đi theo tôi.”

Cố Miêu ngẩng lên, ngỡ ngàng: “Hả?”

“Lên xe.”

Chỉ hai chữ, lạnh lẽo mà ép người ta chẳng thể kháng cự.

Cô đứng ngập ngừng vài giây, cuối cùng vẫn nghe lời bước lên chiếc Rolls - Royce đang đậu sẵn.

Trong xe yên ắng, mùi khói thuốc còn vương.

“Đến bệnh viện.” Thượng Hạo nói, giọng dửng dưng như đang ra lệnh cho Lý Vũ

Cố Miêu giật mình, vội xua tay: “Không cần đâu, tôi... tôi uống thuốc rồi.”

Thượng Hạo nghiêng đầu, ánh mắt lạnh tanh lướt qua cô: “Trẻ nhỏ thì nên nghe lời. Đừng làm loạn.”

Cô im bặt.

Ánh mắt ấy khiến cô không dám chống lại cũng không hiểu sao, giữa nỗi sợ, lại dấy lên chút ấm áp mơ hồ.

Trước nay, ngoài ông nội, chẳng ai từng quan tâm đến cô đến vậy.

Trình Khang Duật dịu dàng, nhưng chỉ biết dùng lời nói, còn Thượng Hạo, người đàn ông khiến cô sợ hãi này lại luôn là người thực sự xuất hiện khi cô yếu đuối nhất.

Cô quay sang nhìn hắn, khẽ mím môi.

Có lẽ, sự dịu dàng đôi khi lại mang hình dạng của một mệnh lệnh lạnh lùng.

~

Trong phòng khám, nữ bác sĩ nhìn Cố Miêu rồi lắc đầu mang theo ý trách cứ.

“Em gái, sao để cơ thể suy nhược thế này? Thiếu dinh dưỡng, thiếu ngủ, dễ bệnh lắm. Còn nữa, kinh nguyệt có đều không?”

Cố Miêu cắn môi, mặt đỏ bừng: “Dạ… không ạ.”

“Ngủ nghỉ điều độ hơn, đừng để rối loạn hormone, sau này sẽ ảnh hưởng đến việc sinh nở. Em còn trẻ, phải biết giữ sức khỏe.”

Bác sĩ lại dịu giọng nói tiếp: “Có bạn trai thì bảo xoa bụng, đừng lạm dụng thuốc giảm đau.”

Cố Miêu gần như muốn trốn khỏi đó, Thượng Hạo còn đứng bên ngoài chắc chắn nghe thấy.

Tai cô nóng ran, chỉ biết cúi đầu gật như cái máy.

Việc nhạy cảm xấu hổ này làm thiếu nữ mới lớn như cô làm cho đỏ mặt.

Ra đến cửa, cô bắt gặp ánh mắt Thượng Hạo đứng chờ, bình thản, lạnh nhạt, nhưng ánh nhìn ấy khiến cô chỉ muốn chui xuống đất.

Cô lúng túng theo hắn đi ra, chẳng dám ngẩng đầu.

Sau khi lấy thuốc xong, hai người lên xe.

Bên ngoài, trời đã sập tối, thành phố A bắt đầu lên đè, ánh sáng rực rỡ phủ mờ nỗi trống trải trong lòng cô.

Cố Miêu ngồi bên cửa sổ, đầu óc choáng váng vì thuốc, mí mắt nặng trĩu.

Thượng Hạo đang nghe điện thoại, giọng hắn thấp, trầm ổn, thi thoảng chỉ “ừ” một tiếng.

Khi quay sang, hắn thấy cô đã thϊếp đi, đầu tựa lên cửa kính.

Thượng Hạo khẽ nhíu mày, đổi tay cầm điện thoại rồi vươn tay đỡ sau gáy Cố Miêu, kéo nhẹ để đầu cô dựa vào vai mình.

Cố Miêu theo phản xạ tìm được tư thế thoải mái, thân người nhỏ bé dựa hẳn vào hắn, hơi thở phập phồng.

Thượng Hạo hừ khẽ một tiếng, khóe môi nhếch lên.

[Thượng Thiếu, ngài không hài lòng sao?] giọng người bên kia điện thoại hỏi

“Không có gì. Nói tiếp đi.” Hắn đáp nhưng ánh mắt lại không rời cô.

Dưới ánh đèn vàng mờ trong xe, gương mặt thiếu nữ ngây thơ phảng phất hơi thở mềm mại, non nớt như đóa hoa vừa chớm nở.

Thượng Hạo bất giác nghĩ, có những thứ, càng chưa chạm vào, càng khiến người ta nôn nóng muốn độc chiếm.

Khi Cố Miêu mở mắt, trời đã tối hẳn.

Cô choàng tỉnh, nhận ra mình đang dựa vào vai Thượng Hạo thì kinh hãi, cô vội bật dậy, lí nhí nói.

“Thượng Thiếu… xin lỗi ngài. Chắc do thuốc có thành phần gây buồn ngủ nên tôi lỡ ngủ mất.”

“Không sao.” Thượng Hạo nhàn nhạt đáp, giọng trầm thấp như sóng ngầm

Rồi sau vài giây, hắn nghiêng đầu, ánh mắt sâu thẳm lạnh lẽo: “Bạn trai xem ra không tốt lắm nhỉ?”

Trái tim cô thắt lại.

Mí mắt run nhẹ.

“Chúng tôi chia tay rồi.” Giọng cô nhỏ xíu, lạc đi rất nhiều: “Tối hôm qua.”

Thượng Hạo khẽ nhướng mày.

Ánh sáng phản chiếu trong mắt hắn như một tia chớp vừa thích thú, vừa thỏa mãn.

Hóa ra là chia tay lần cuối, như thế dễ hơn rồi.

“Sau này có gì cần, gọi cho tôi.” Thượng Hạo rút từ ví ra một tấm danh thϊếp, đưa tới trước mặt Cố Miêu

Cố Miêu sửng sốt, hai tay nhận lấy, ánh mắt ngơ ngác.

“Cảm ơn ngài. Tôi… sẽ gửi lại tiền thuốc sau.”

“Không cần. Sau này, có thể trả tôi bằng cách khác.”

Cố Miêu không hiểu nhưng cơ bản người đàn ông này rất khó đoán nên cô không suy nghĩ chỉ đáp một tiếng vâng rồi xuống xe, bóng dáng nhỏ bé khuất dần trong ánh đèn đêm.

Thượng Hạo nhìn theo, khóe môi nhếch nhẹ.

Đến lúc bắt con mèo đem về l*иg rồi.