Chương 11: Một tiếng chờ ngoài khách sạn

Trước khi nói lời chia tay, cuối tuần Cố Miêu hẹn Trình Khang Duật đi chơi.

Cô không nỡ buông bỏ mối tình hơn hai năm, mối tình mà cô đã dốc hết trái tim non nớt của mình để yêu.

Trình Khang Duật vẫn như mọi khi, nắm tay cô, nói những lời dịu dàng mà cô từng nghe hàng trăm lần.

Hắn ta không hề biết buổi hẹn hôm nay chính là lần cuối.

Cả ngày đi chơi, Cố Miêu vẫn cố gắng tươi cười, giấu đi ánh nhìn ảm đạm.

Mỗi nụ cười, mỗi câu nói, đều như một lưỡi dao rạch vào tim.

Khi trời về đêm, hai người dừng lại ở một quán ăn lề đường quen thuộc, khói nướng bốc lên nghi ngút, mùi cay xộc vào mũi.

Phải từ bỏ đi người mình yêu, đối với tình cảm thanh xuân tuổi trẻ là một điều đau đớn.

Trái tim như bị càn quét, đau đến không thở nổi.

Cô chỉ là một cô bé mới lớn, trước nay không được yêu thương, Trình Khang Duật là người mang lại cảm giác che chở, ấm áp cho cô nên khó lòng nói bỏ là bỏ nhưng cô không thể làm gì khác.

Cố Miêu cầm một xiên thịt nướng đưa cho Trình Khang Duật, giọng nhẹ bẫng: “Sau này anh nhất định phải biết lo cho mình, biết không?”

Trình Khang Duật cười, vẫn là nụ cười khiến cô từng yêu đến ngẩn ngơ: “Không phải có em lo cho anh sao?”

Sóng mũi cô cay xè, Cố Miêu gắng cười, giọng run khẽ: “Em ở xa anh thì sao? Anh phải tự chăm mình, đừng có lười biếng.”

Hắn ta nhìn cô, trong mắt mang chút nghi hoặc rồi gật đầu: “Được, hứa với em. Nhưng em cũng phải nhớ ăn uống đàng hoàng, đừng bỏ bữa.”

Câu nói đơn giản ấy lại khiến cổ họng Cố Miêu nghẹn ứ.

Cô cúi đầu, hít một hơi thật sâu, khi Cố Miêu ngẩng lên, ánh mắt dịu lại, giọng khẽ như gió thoảng.

“Khang Duật, chúng ta… đi khách sạn đi.”

Đũa trong tay Trình Khang Duật khựng lại.

Hắn ta ngơ ngác nhìn cô, người con gái trước mặt, đôi mắt long lanh, nhưng trong ánh sáng mờ lại phảng phất một nỗi bi thương không thể gọi tên.

~

Nữ tiếp tân nhìn chứng minh nhân dân của hai người trước mặt, thoáng do dự nhưng vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp.

Cô ta im lặng quét thẻ rồi đưa chìa khóa phòng cho Trình Khang Duật.

Cố Miêu khẽ cúi đầu, lòng bàn tay bị bàn tay hắn ta siết chặt dắt đi về phía thang máy.

Ánh đèn sảnh khách sạn vàng nhạt, phản chiếu lên gương mặt cô vừa ngây ngô, vừa thấp thoáng chút bi thương mà chẳng ai nhận ra.

Đúng lúc đó, từ cửa lớn, một người đàn ông cao lớn bước vào.

Bước chân hắn thong thả nhưng mang theo khí thế khiến cả sảnh im bặt trong thoáng chốc.

Bên cạnh là người quản lý trung niên đang ríu rít báo cáo còn hắn chỉ khẽ gật đầu hờ hững.

Ánh mắt Thượng Hạo vô tình lướt qua nhưng chỉ một giây thôi, hắn đã nhận ra “con mồi” của mình.

Cố Miêu.

Cô đang đi cùng Trình Khang Duật, tay trong tay, nép người bên hắn rồi cùng nhau bước vào thang máy.

Cánh cửa khép lại, phản chiếu đôi bóng trẻ tuổi lẫn trong ánh đèn mờ.

Người lớn đủ hiểu họ sẽ làm gì sau đó.

Khóe môi Thượng Hạo khẽ nhếch, nụ cười không rõ là chế giễu hay lạnh lẽo.

Quản lý khách sạn thấy sắc mặt hắn trầm xuống thì vội nịnh nọt: “Thượng Thiếu, tháng này doanh thu rất khả quan, không biết ngài có chỗ nào chưa hài lòng?”

Thượng Hạo vẫn dõi ánh nhìn về hướng thang máy đang dừng ở tầng sáu, giọng trầm thấp: “Từ nay… khách sạn cho người dưới mười tám thuê phòng.”

Quản lý thoáng sững người rồi vội cúi đầu đáp dạ: “Vâng, vâng… tôi sẽ lập tức cho người điều chỉnh quy định.”

Thượng Hạo không nói thêm, chỉ liếc thoáng qua nơi thang máy vừa sáng đèn lần cuối, ánh nhìn ấy lạnh nhạt nhưng trong đáy mắt lại dấy lên một tia cảm xúc khó phân biệt xen chút tăm tối khó lường.

~

Hơn một tiếng sau, Cố Miêu lại bước ra từ thang máy khách sạn.

Khóe mắt cô còn vương nước, gương mặt vốn như đóa hoa trong trẻo nay nhòe ướt, sắc đỏ trên môi bị cắn đến tái nhợt.

Cô chạy vội qua sảnh, chẳng dám ngoảnh lại, chỉ muốn thoát ra khỏi nơi ấy càng nhanh càng tốt.

Bên ngoài, chiếc Rolls-Royce đen đỗ sát lề đường.

Thượng Hạo ngồi trong xe, tay kẹp điếu thuốc, ánh mắt sâu thẳm xuyên qua lớp kính mờ nhìn theo bóng dáng nhỏ bé đang lảo đảo bước ra.

Mày hắn khẽ nhướn, khóe môi cong nhẹ, như cười mà không hẳn là cười.

Hắn đã chờ suốt hơn một tiếng.

Tàn thuốc vương vãi khắp sàn xe, năm sáu điếu đã cháy dở, mùi khói quẩn quanh dày đặc.

Khoảng thời gian ấy dài hơn hắn tưởng, từng phút trôi qua đều như một sự khıêυ khí©h vô hình.

Trong l*иg ngực có thứ gì đó cựa quậy, vừa ngứa ngáy vừa khó chịu.

Ánh mắt hắn vẫn bám lấy bóng dáng cô gái đang vụt chạy trong đêm, thân hình nhỏ bé, vai khẽ run, mỗi bước như đều chất chứa nỗi tuyệt vọng mà chính cô cũng không biết cất vào đâu.

Thượng Hạo bỗng cười khẽ, nụ cười lạnh nhạt sâu thẳm.

Hắn vậy mà chờ bọn họ kết thúc.

Hắn thật sự hứng thú với Cố Miêu.

Thứ hắn đang nhắm tới là cô chứ không phải Vịnh Nam.

Hắn nhớ rõ lần đầu gặp cô, gương mặt trắng ngần, đôi mắt ướŧ áŧ, giọng nói run rẩy cầu xin hắn.

Một dáng vẻ khiến người ta không thể không dừng lại nhìn lại càng khiến hắn nảy sinh hứng thú muốn thử phá vỡ sự ngoan ngoãn đó.

Hắn đã sửng sốt với nhan sắc của cô cũng thấy yêu thích dáng vẻ non nớt nghe lời khi cô cúi đầu xin hắn.

Hắn yêu thích sự ngoan ngoãn, nghe lời của cô, một cô gái nhỏ hiểu chuyện.

Trước nay với hắn chỉ có hứng thú hoặc không, hắn hiện tại muốn đem Cố Miêu về bên cạnh, để ngắm nhìn dáng vẻ yếu mềm ấy chỉ cúi đầu trước một mình hắn.

“Đi thôi.” Thượng Hạo dập tàn thuốc, ngả đầu ra sau, khép mắt lại

Lý Vũ lập tức khởi động xe, chiếc Rolls-Royce lướt đi trong màn đêm để lại phía sau ánh đèn khách sạn hắt lên gương mặt Cố Miêu, nhòe nhoẹt và yếu ớt như một vệt sáng sắp tắt.