Cố Miêu ngồi ở hàng ghế sau cạnh Thượng Hạo.
Cô căng thẳng đến mức sống lưng thẳng tắp, hai tay siết chặt vạt váy, hệt như đang cố khiến bản thân nhỏ bé đến mức không tồn tại.
“Cảm ơn Thượng Thiếu.” cô khách sáo mở lời
Thượng Hạo không đáp, chỉ liếc cô một cái.
Trong đôi mắt hắn, gương mặt nhỏ nhắn mang vẻ u buồn kia dường như càng khiến không khí trong xe lạnh hơn vài độ.
Cố Miêu im lặng, ánh mắt dán chặt ra ngoài ô kính xe, nơi đèn đường lướt qua từng vệt mờ nhạt.
Trong đầu cô vẫn vang vọng giọng nói lạnh lẽo của mẹ Trình khiến ngực cô như bị đè nặng.
Lý Vũ lái xe phía trước không dám nhìn qua gương chiếu hậu, không khí trong xe im phăng phắc.
Xe bất ngờ thắng gấp.
Cố Miêu chưa kịp phản ứng thì đầu đã đập mạnh vào cửa kính.
Cô khẽ kêu lên, trán đau rát.
“Cô Cố không sao chứ?” Lý Vũ hoảng hốt giải thích: “Có con mèo băng ngang, tôi phải thắng gấp...”
Cố Miêu xua tay, giọng run nhẹ: “Không sao.”
Nhưng vệt đỏ trên trán cô lại càng rõ hơn, Thượng Hạo nghiêng đầu, ánh mắt lạnh nhạt quét qua.
Hắn vươn tay kéo nhẹ cổ tay cô, giọng trầm thấp: “Ngồi im.”
Cố Miêu cứng người, muốn rụt lại nhưng bàn tay người đàn ông kia như mang theo sức mạnh khiến cô không dám cử động.
Cố Miêu còn chưa mười tám chỉ mới mười bảy, Thượng Hạo đã ba mươi tư, cô hoàn toàn chưa đủ khả năng vùng dậy, hôm đó ở Đế Xa cũng là cô bị tính hiếu thắng non trẻ của mình làm cho không biết trời cao đất dày nhưng cô chỉ là một cô nữ sinh còn chưa hiểu sự đời rõ ràng không thể chống lại người đàn ông quyền lực trước mặt.
Thượng Hạo vươn ngón tay thon dài của mình ra chạm vào chỗ đỏ có dấu hiệu sưng kia.
Cố Miêu rít lên: "Đau."
Thượng Hạo dừng tay, hắn nghiêng đầu nhìn cô sau đó lại ấn nhẹ vào chỗ đó lần nữa.
"A, đau."
Cố Miêu ai oán nhìn hắn mà ánh mắt hắn tối đi, khoé môi hắn khẽ cong, biểu cảm khó đoán.
Cố Miêu không hiểu ánh mắt hắn nhìn cô như vậy là ý gì, cô non nớt nhìn Thượng Hạo.
Mi tâm Thượng Hạo nhíu lại, trong một khắc hắn đã suy nghĩ muốn nhìn Cố Miêu khóc ở dưới thân hắn, chính là tiếng kêu của cô kí©h thí©ɧ sự xâm lăng của hắn.
Thượng Hạo rõ ràng không biết vì sao, hắn chẳng rõ nhưng khi nhìn Cố Miêu yếu ớt, Thượng Hạo thấy rất vui.
Hắn rõ cô gái này chỉ là một đứa nhóc chưa trải sự đời, bản tính của tuổi trẻ nông nổi nhưng cũng là nhát cấy không thể chịu trách nhiệm với chuyện mình làm, cũng không có khả năng bảo vệ chính mình hay người xung quanh nên khi gặp chuyện chỉ xù lông lên một chú nhím chẳng làm được gì cả.
Cố Miêu mím môi nhìn Thượng Hạo, hắn ở cách cô quá gần, mùi xạ hương trên người hắn phủ quanh người cô mang theo hơi thở xâm lược nguy ác, cô bắt đầu lo sợ.
Thượng Hạo thu tay về, hắn lại khôi phục vẻ mặt lãnh đạm trầm ổn, Cố Miêu được thoát ra vội ngồi ngay ngắn, trái tim lơ lửng cũng hạ xuống.
Người đàn ông này đáng sợ quá.
"Không phải có bạn trai sao? Sao không gọi cậu ta?" Thượng Hạo châm chọc hỏi
Cố Miêu ngạc nhiên nhìn Thượng Hạo, cô thấy hắn đang nhìn mình cười lạnh cũng mang theo hàm ý chế giễu.
Cô rũ mắt nói: "Ngài biết rõ gia đình anh ấy không thích tôi mà."
Hắn đương nhiên biết nhưng hắn vẫn muốn hỏi để cô tự nói với hắn rằng gia đình Trình Khang Duật ngăn cản cô và hắn ta.
Thượng Hạo hừ cười một tiếng lại nói: "Ngay cả người yêu còn không bảo vệ được thì cậu nhóc đó khá kém cỏi."
"Khang Duật không hề kém cỏi, anh ấy vẫn phải lo nghĩ cho gia đình." Cố Miêu phản bác thái độ tức giận khi hắn nói thế
Thượng Hạo nghiêng đầu, khuỷu tay gác ở thành cửa kính, chống má cười lạnh: "Kém cỏi là kém cỏi, đừng đổ thừa vì lí do gì cả, nếu cậu ta có bản lĩnh thì có thể giải quyết cả chuyện gia đình và tình yêu rồi."
"Thượng Thiếu, ngài không được nói anh ấy như thế." Cố Miêu hai tay nắm lại căm phẫn nói
"Cố Miêu, hiện tại em phải nhờ tôi đưa về trong khi bạn trai em làm gì? Để ba mẹ hắn sỉ nhục? Em nên nhìn rõ từ lúc em bị ba mẹ cậu nhóc kia sỉ vả, cậu ta làm được gì ngoài lời nói an ủi?"
Lời nói của Thượng Hạo mạnh mẽ đâm vào trái tim nhỏ bé yếu mềm của Cố Miêu, cô không cách nào phản bác được vì hắn nói đúng như thể hắn biết hết mọi thứ.
Cố Miêu chỉ có thể phản bác qua ánh mắt bất mãn của mình.
Thượng Hạo luôn thích Cố Miêu khuất phục hắn cho dù không cam tâm hay phẫn nộ cũng chỉ có thể biểu thị bằng dáng vẻ uất hận mà chẳng làm được gì hắn.
Cuối cùng cũng về đến Vịnh Nam, Cố Miêu vội vàng xuống xe, cảm giác người đàn ông này quá đáng sợ, hắn bình tĩnh đến mức khiến người ta kiêng dè mà từng lời nói của hắn đều đanh thép lãnh khốc, rõ ràng không thể nắm tâm tư hắn càng không thể chống đối lại.
Thượng Hạo nhìn Cố Miêu bỏ chạy thì khoé môi cong lên, kính xe nâng lên, bánh xe cũng chậm rãi lăn bánh.