Chương 1: Lệnh giải tỏa

Nam chính ít nói làm nhiều, truyện ngược tàn canh cả nam lẫn nữ.

~

Cố Miêu mơ màng còn chưa tỉnh, đầu óc cô là một mớ hỗn độn, tấm lưng được đặt lên chiếc giường êm ái.

Thượng Hạo nhận ra cô bị mình làm đến tỉnh táo, rượu kia vẫn quá nhẹ không thể làm cô say bí tỉ.

“Đừng… đừng mà…” cô hốt hoảng muốn thoát ra, tay chân quờ quạng vùng vẫy

Thượng Hạo nắm rõ Cố Miêu đang sợ hãi, hắn cất giọng trầm thấp đầy mê hoặc để trấn an cô.

“Đừng sợ hãi, tôi đang đưa em lên thiên đường, hãy tận hưởng không cần kìm chế.”

Cố Miêu lắc đầu nguầy nguậy, tuy rằng rượu chưa tan hoàn toàn nhưng cô vẫn còn sót lại ý thức nhỏ nhặt đủ biết bọn họ đang trên giường làm gì.

“Không thể được… xin ngài dừng lại…” tiếng kêu của cô nức nở lại như vụn vỡ mà van xin

Thượng Hạo nghe tiếng xin yếu ớt lại càng không sinh lòng trắc ẩn chỉ có càng muốn xâm chiếm ngay tức khắc, hắn không để tâm cởi đồ trên người, tiếng tháo thắt lưng vang lên, lòng Cố Miêu như có tảng đá đè nặng.

Cứ thế Cố Miêu bị hắn đưa vào du͙© vọиɠ, chính thức sa lầy vào địa ngục của Thượng Hạo.

--- Ba tháng trước ---

Lần đầu tiên Cố Miêu gặp Thượng Hạo, hắn mặc một bộ âu phục màu đen chỉnh tề, chiếc áo vest dáng dài phủ ngang vai càng tôn thêm vẻ nam tính sắc lạnh.

Gương mặt anh tuấn với những đường nét cương nghị, lạnh lùng và xa cách đến mức khiến người ta không dám lại gần.

Thượng Hạo giống như một tượng ngọc hoàn mỹ, không tì vết, không chút cảm xúc, cảm giác không có thật, không biểu lộ yêu ghét.

Vóc dáng nổi bật, phong thái hơn người, ai nấy đều bị khí thế kinh người kia dọa không dám mạo phạm.

Ánh mắt lạnh lẽo không gợn sóng của Thượng Hạo dừng lại trên người Cố Miêu, đầy xa cách, thái độ hoàn toàn lãnh đạm khó gần.

Làn gió nhẹ thoảng qua, mái tóc đen dài của Cố Miêu khẽ bay, gương mặt xinh đẹp như tranh vẽ.

Dưới ánh nắng, làn da cô trắng như tuyết, đôi mắt trong veo như viên dạ minh châu lấp lánh ngây thơ. Đôi môi hồng chúm chím nở một nụ cười rực rỡ như đóa hoa vừa chớm nở, khiến người đối diện không khỏi ngẩn ngơ.

Cố Miêu đưa tay vén tóc mai mang theo nét đẹp hơn người khi chỉ mới mười bảy.

Thượng Hạo trước nay kiêu ngạo, hắn có quyền như thế mà cũng không ai dám mạo phạm cho nên đối với hắn, chỉ có hứng thú hoặc không.

Ánh mắt Thượng Hạo liếc qua Cố Miêu, rồi dừng lại ở ông cụ hơn tám mươi tuổi đang đứng bên cạnh cùng những người dân ở Vịnh Nam.

Lý Vũ, người thư ký nam theo sát phía sau hắn đã tiến lên, trên tay là một tờ văn bản: “Đây là lệnh giải tỏa. Thượng Thị sẽ cho các vị nửa tháng để di dời.”

Nghe xong, đám đông ở Vịnh Nam lập tức xôn xao, không ai ngờ mảnh đất nghèo nàn này nằm cách xa trung tâm thành phố A lại là mục tiêu đầu tư của Thượng Thị, một tập đoàn nắm trùm lĩnh vực bất động sản.

Vịnh Nam chỉ là một khu dân cư cổ xưa với hơn mười hộ gia đình, cơ bản không thể chống lại một thế lực lớn như Thượng Thị.

“Chúng tôi không đồng ý.”

“Phải đó, tại sao lại ép chúng tôi đi?”

“Vịnh Nam giữ được truyền thống cổ xưa, chúng tôi nhất quyết bảo vệ nó.”

Tiếng nói giận dữ vang lên từ khắp nơi, gương mặt ai cũng đỏ bừng vì bất bình.

Thượng Hạo vẫn giữ ánh mắt bình thản nhìn những con người nhỏ bé ấy giãy giụa như đang xem một màn kịch vô nghĩa.

Hắn đến đây cũng chỉ để tận mắt xem nơi mình sắp thu mua, một khu dân cư lạc hậu, nơi này ít dân, đoán chừng chỉ tầm hai mươi người cố chấp sống theo nếp cũ, tất cả với hắn, chẳng có gì đặc biệt.

Thư ký Lý Vũ nhíu mày, lạnh giọng cảnh cáo: “Xin các vị đừng buộc chúng tôi phải dùng biện pháp mạnh.”

Trong đám đông, Cố Miêu siết chặt bàn tay, ánh mắt không rời người đàn ông trước mặt.

Cô chỉ là một thiếu nữ mười bảy tuổi, chưa từng trải qua giông bão cuộc đời, cô vẫn không thể cưỡng lại cảm giác run rẩy đầy sợ hãi trước khí thế của hắn.

“Tuyệt đối không có chuyện chúng tôi đồng ý, các người mai đi đi.”

Ông nội Cố tức giận nói, Cố Miêu vội đứng một bên đỡ ông, ông nội Cố là người lớn tuổi nhất ở đây, tuổi ngoài tám mươi, lưng gù mắt mờ, ai nấy đều nghe lời ông.

Thượng Hạo nhìn ông nội Cố, ánh mắt sượt ngang gương mặt của Cố Miêu nhưng hắn chẳng bộc lộ cảm xúc, ánh mắt đen thẳm lạnh như băng, hắn cuối cùng cũng lên tiếng.

“Không cần các người đồng ý.”

Tiếng nói của hắn trầm thấp làm Cố Miêu cảm thấy tê dại lại dễ nghe đến mức khó tin, một thanh âm vừa lạnh lùng vừa đầy áp chế.

Cố Miêu nhận ra người đàn ông này rất đáng sợ, hắn không xem ai ra gì.

Cô cất giọng trong trẻo nghe như tiếng ngân ngọt ngào, đôi mắt to tròn nhìn hắn như cầu xin: “Thượng Thiếu, ngài có thể suy nghĩ lại không?”

Hắn nhướn mày, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt, gần như không thể nhận ra: “Cô nên khuyên mọi người thay vì tôi.”

Một cô bé còn mặc đồng phục học sinh, bảng tên để hai chữ Cố Miêu, lớp 12C, cơ bản không đủ đe dọa hắn.

Người đàn ông quay đi, để lại phía sau ánh mắt ngỡ ngàng của Cố Miêu cùng vẻ hoang mang lo lắng của dân làng.

Thượng Hạo, Thượng Thiếu của Thượng Thị, ông trùm bất động sản ở thành phố A là một người nổi danh ăn chơi có một cơ ngơi Đế Xa với biệt danh Tam Thiếu, một trong Tứ Thiếu hô mưa gọi gió.

Còn Cố Miêu, cô gái mười bảy tuổi với trái tim non nớt, cô cơ bản không biết cách giúp đỡ người dân ở Vịnh Nam.

~

Truyện: Thượng Yêu Miêu - Tác giả: Du Huyễn

Truyện sáng tác tự tôi viết, không phải lấy về dịch.