Chương 26

Giang Chiếu Tuyết đang suy nghĩ thì Bùi Tử Thần từ tay Cố Cảnh Lan nhận lấy lệnh bài, gật đầu nói: “Các ngươi vất vả rồi.”

“Biết ta vất vả, sau này mời ta ăn cơm đi.” Cố Cảnh Lan và Bùi Tử Thần rõ ràng rất quen thuộc, vừa nói đùa xong, ánh mắt liền dừng lại trên người Giang Chiếu Tuyết, tò mò hỏi: “Sư huynh, huynh làm sao lại dẫn một con mèo lớn về? Huyhh định nuôi à? Trong viện của ngươi, sư phụ có đồng ý không? Đây là mèo lớn đấy, đừng để huynh không có ở đây, nó ăn mất hai con chó kia. Hay là thế này đi,” Cố Cảnh Lan hứng thú giơ tay lên, “Để ta nuôi giúp huynh!”

Giang Chiếu Tuyết: “…”

Cái đứa này đúng là đã tính toán hết rồi.

May mà Cố Cảnh Lan không phải người đáng tin cậy, còn Bùi Tử Thần thì biết giữ lễ, nhìn thấy Cố Cảnh Lan giơ tay ra, Bùi Tử Thần liền vươn tay ngăn lại, nghiêm túc nói: “Nó có khí tức trong sạch, hẳn không phải là linh vật của nơi này, lát nữa ta sẽ dẫn nó ra khỏi núi, để nó tự do rời đi. Linh thú trong rừng, tự có nơi trú ngụ.” Nghe vậy, Cố Cảnh Lan có chút thất vọng, nhưng vẫn thu tay lại, không cam lòng nói: “Được rồi. Ta sau này sẽ tự tìm con linh miêu của mình.”

Giang Chiếu Tuyết nghe bọn họ bàn luận chuyện nuôi mèo, trong lòng chỉ có thể thở dài.

Nàng đang suy nghĩ, quả nhiên Linh Kiếm Tiên Các càng ngày càng suy yếu, ngày ngày chẳng làm việc gì nghiêm túc, cứ mãi nghĩ tới chuyện nuôi mèo.

Ngay cả Bùi Tử Thần này, tuy nói lời lẽ uy nghiêm, nhưng nhìn y vuốt ve mèo thành thạo... ừm, mười bảy tuổi, đúng là tuổi của những đứa nhóc hay dụ dỗ chó mèo, cũng chỉ là đứa nhỏ mà thôi.

Nhưng chuyện này cũng chẳng liên quan đến nàng, mục tiêu chính hiện giờ của Giang Chiếu Tuyết là làm sao để dụ dỗ Bùi Tử Thần vào trong miếu. Cây yêu kia đã bị xử lý dễ dàng như vậy, không thấy phản diện nào xuất hiện để cản trở Bùi Tử Thần nữa, giờ nàng phải làm sao để đưa y vào miếu đây?

Giang Chiếu Tuyết suy tính trong lòng, còn Bùi Tử Thần thấy con hổ trắng trong lòng mình ngoan ngoãn không động đậy, liền dời ánh mắt khỏi nàng, treo lệnh bài lên, ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, thấy các đệ tử đã dần dần đứng dậy chỉnh đốn, y dùng giọng điệu ôn hòa nhưng rõ ràng thông báo cho mọi người: “Các đồng môn, trận pháp đã bị phá, chúng ta đi tiếp, sẽ không còn bị ảnh hưởng bởi trận pháp nữa, tiếp tục tiến lên.”

“Hừ,” nghe thấy vậy, một giọng nam vang lên, oán trách nói, “Không bị ảnh hưởng, không bị ảnh hưởng, nói hay lắm, mỗi lần có chuyện đều không có mặt, chẳng phải đang giở trò với chúng ta sao?”

Giang Chiếu Tuyết nghe thấy tiếng, liền nhìn về phía người đang lên tiếng.