Chương 14: Kỹ năng bậc thầy (2)

Báo con duỗi móng vuốt bám nhẹ lên mu bàn tay hắn, cậu nằm ngửa ở trên giường, để lộ ra lớp lông trắng mềm trên bụng.

Ngao Già duỗi tay nhẹ nhàng gỡ hai cái, báo con liền thả lỏng móng vuốt, trở mình rồi ngủ say sưa.

Hắn nhìn báo con ngủ đến nặng nề, kéo một tấm chăn mỏng đắp lên người cậu, ngón tay khẽ vuốt qua đôi tai phủ đầy lông mềm của thú nhỏ. Cảm giác này hoàn toàn trái ngược với hình thú của hắn, khiến người ta không kìm được muốn chạm vào nhiều hơn.

Đúng lúc đó thì máy truyền tin của Ngao Già nhấp nháy, là một tin nhắn từ cảnh vệ Callan. Hắn nhấn mở xem, ánh mắt hơi nheo lại.

Sau khi nhìn báo tuyết trên giường thêm một lúc, hắn mới xoay người ra khỏi phòng.

Callan đang đứng ngoài cửa, thấy hắn bước ra thì lập tức đứng nghiêm chào: “Trưởng quan.”

Ngao Già gật đầu, sải bước đi về phía căn phòng ở đối diện. Đó là nơi hắn làm việc, nằm ngay đối diện phòng nghỉ của hắn. Ngao Già ngồi xuống ghế, hơi nghiêng người dựa vào lưng ghế nhắm mắt lại nghỉ ngơi chốc lát.

Callan hơi lo lắng, nói: “Trưởng quan, hay là ngài cứ nghỉ ngơi trước đi?”

Ngao Già lắc đầu, hắn biết cơ thể mình hiện tại không có gì đáng ngại.

Lúc này viên năng lượng thạch gắn ở cổ tay hắn đang phát huy tác dụng, hiệu quả còn tốt hơn cả viên được chế tác riêng từ đại sư trước kia. Đối với chứng rối loạn lưỡng cực của hắn, nó có tác dụng trấn an rất rõ ràng. Tình trạng phát bệnh lần này so với trước kia quả thực có thể xem như không đáng kể.

Callan đành phải lên tiếng: “Chuyện là như thế này, lần này công tước Oran đã gây ra một chút việc trong yến hội hoàng gia. Dinh thự ở đế đô của ông ta bị ác ý tấn công, tòa nhà chính cũng bị phá hủy, tuy không có ai thương vong nhưng buổi yến tiệc hoàng gia lần này buộc phải đổi địa điểm tổ chức, thời gian cũng sẽ lùi lại.”

Đáy mắt Ngao Già ánh lên một tia sáng lạnh nhạt, hắn nói: “Bất kể yến hội chuyển đến đâu, đều từ chối hết.”

“Rõ, trưởng quan.” Callan đáp lời.

Hắn tất nhiên hiểu công tước đại nhân đang tính toán điều gì. Cũng chỉ là muốn mượn yến hội hoàng gia để sắp đặt con gái mình cho trưởng quan của bọn họ thôi, khiến trưởng quan khó mà từ chối trước mặt các thành viên hoàng tộc.

Nhưng thực ra công tước đại nhân đã tính sai hoàn toàn, dù cho có bị ép ngay trước mặt cả hoàng thất thì trưởng quan của bọn họ nếu muốn từ chối thì vẫn sẽ từ chối thẳng thừng.

Không tham dự yến hội là bởi vì trưởng quan đại nhân của họ đang chuẩn bị đi xa hơn, đến hành tinh AUT-3 để chọn cho con báo tuyết kia một viên năng lượng thạch thích hợp, rõ ràng là có chuyện quan trọng hơn để làm.

Ngao Già gõ nhẹ lên tay vịn ghế, nói: “Còn nữa, điều tra thân thế của báo con.”

Chỉ xét về hành vi cử chỉ của cậu thôi, chắc chắn không phải một thú nhân bình thường. Dù không thể nói chuyện nhưng báo con có thể nghe hiểu lời nói của người khác, chứng tỏ cậu từng được chăm sóc rất kỹ. Vậy thì nguyên nhân gì đã khiến một tiểu thú từng được nuôi nấng đàng hoàng như vậy lại bị bỏ rơi?

“Rõ, trưởng quan.”

Callan nhận lệnh, đang chuẩn bị rời đi thực hiện thì phát hiện trưởng quan hình như còn điều gì muốn căn dặn, hắn liền hỏi: “Trưởng quan?”

Ngao Già duỗi tay lấy ra viên năng lượng thạch đã được điêu khắc lại thành hình thức ban đầu của hắc long, đặt trong lòng bàn tay. Từng đợt năng lượng thuần hậu lặng lẽ lan tỏa quanh tay hắn.

Một lúc sau Ngao Già mới mở miệng: “Mang máy đo nguồn năng lượng thạch đến đây.”

“Rõ, trưởng quan.”

Lúc này Callan mới lui xuống, không bao lâu sau đã trở lại cùng với một dụng cụ đo, đặt lên bàn làm việc trước mặt Ngao Già.

Ngao Già đặt viên nguồn năng lượng thạch hình hắc long vào bên trong.

Chỉ thấy các chỉ số trên máy liên tục nhảy vọt, nhanh chóng vượt qua ngưỡng tiêu chuẩn màu đỏ, dừng lại ở mức 78%. Nói cách khác, tỉ lệ năng lượng có thể khai thác sử dụng trong viên nguồn năng lượng thạch này đạt tới 78%.

Callan đứng bên cạnh trố mắt nhìn, gần như là sững sờ. Đây rõ ràng là một viên năng lượng thạch cao cấp thuần sắc, là loại luôn có hiệu suất sử dụng năng lượng rất thấp, bình thường đạt tới 20% đã được xem là tiêu chuẩn rồi. Mà viên này, lại vượt xa con số đó một cách đáng kinh ngạc.

Người điêu khắc ra được viên này, rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Lúc này Callan có thể khẳng định chắc chắn, rằng tuyệt đối không phải vị đại sư mà trưởng quan từng tìm trước đây có thể làm ra viên đá này. Nếu người kia có năng lực như thế thì trưởng quan đã chẳng còn gì phải lo lắng từ lâu, chỉ riêng mức hiệu suất này thôi thì e rằng phải là điêu khắc sư cấp tông sư mới có thể đạt tới.

Mà bất kể là vị tông sư nào đã điêu khắc ra viên đã này cho trưởng quan, bọn họ đều nên nói cảm ơn với người đó. Bọn họ theo trưởng quan vào sinh ra tử, trải qua không biết bao nhiêu chiến dịch mà chẳng gặp nguy hiểm gì, vậy mà chỉ có căn bệnh rối loạn lưỡng cực này là không cách nào khống chế được. Căn bệnh ấy hành hạ trưởng quan suốt bao năm, mấy lần còn suýt gây nguy hiểm đến tính mạng khiến cả nhóm dưới trướng cũng nơm nớp lo sợ. Giờ thì trưởng quan đã có viên nguồn năng lượng thạch này, sau này cũng không còn phải lo cảnh trưởng quan bộc phát bệnh, khiến cho cả đám phải hoảng hốt lái phi hành khí tháo chạy khắp nơi.

Ngao Già xóa toàn bộ dữ liệu hiển thị trên máy đo, lấy viên năng lượng thạch ra rồi ngẩng đầu nhìn Callan.

Callan lập tức đứng nghiêm trang, nói rành rọt: “Trưởng quan, tôi không thấy gì hết!”

Ngao Già khẽ gật đầu, mở băng tay ra sau đó cẩn thận bỏ lại viên năng lượng thạch vào trong.