Chương 7: Chú báo con cô đơn (1)

Báo con mệt mõi cuộn người lại rúc vào chỗ ấm áp thoải mái bên dưới cánh tay của hắc long Ngao Già kia, một lần nữa nhắm mắt ngủ. Bàn tay to sau lưng cậu tuy nặng nề, nhưng lại khiến cậu vô cùng yên tâm, giống như đã rất lâu rồi cậu chưa được ngủ yên giấc đến vậy.

Trong mơ, báo con khẽ run tai, cậu mơ hồ cảm nhận được một vài hình ảnh, tình cảnh đó giống như là chuyện cậu đã từng trải qua nhưng lại bị ngăn bởi một lớp màn mỏng, mơ hồ không rõ ràng.

Trong tình cảnh ấy có rất nhiều người tới lui mà vây quanh cậu, có những lời nói mơ hồ loạt soạt vang lên bên tai cậu.

“Công tước đại nhân, thú hạch trong đầu đứa nhỏ này ngay từ khi sinh ra đã lớn hơn nhiều so với thú hạch của đồng tộc, chèn ép não bộ gây ra khuyết tật ý thức bẩm sinh, mới dẫn đến việc biến thành hình thú. Cho dù là năng lượng thạch thuần sắc cấp cao nhất thì e là cũng không thể chữa khỏi, sau này có lẽ sẽ mãi duy trì thể trạng non nớt như ấu thú, dù có lớn lên thì tâm trí cũng không được đầy đủ.”

Sau đó báo con được một người máy quản gia đưa đi sống trong một căn phòng, mọi việc đều do người máy quản gia ấy chăm sóc. Suốt một thời gian rất dài, cậu vẫn không gặp lại bất kỳ ai khác. Mỗi ngày vào đúng giờ thì người máy quản gia sẽ xác định vị trí rồi dạy cậu nói chuyện, dạy cậu một ít kiến thức thường thức.

Đương nhiên, quá trình ấy hoàn toàn là sự giáo huấn đơn phương từ một phía.

Sau đó cậu cùng người máy quản gia sống trong một căn phòng lạnh lẽo, vô cảm suốt một thời gian rất dài.

Cho đến một ngày khi người máy quản gia nhận được mệnh lệnh, nó đưa báo con ra khỏi căn phòng đã ở bấy lâu, sau đó đặt cậu lên một chiếc phi hành khí loại nhỏ. Ban đầu, đích đến của chuyến bay này được thiết lập là đế đô.

Chỉ là không rõ vì sao đến giữa đường người máy quản gia lại đột nhiên thay đổi điểm đến, hạ xuống một tinh cầu rồi để cậu lại giữa một khe đá trong núi ở nơi này, cũng để lại cho cậu rất nhiều dinh dưỡng tề, sau đó dùng giọng nói máy móc đều đều nói một câu với cậu: “Đế đô rất nguy hiểm, không thể đưa cậu đi đến đó được. Sau này, cậu phải tự sống sót.”

Sau đó người máy quản gia duỗi cánh tay máy móc của mình ra xoa đầu cậu, rồi xoay người điều khiển phi hành khí rời đi.

Báo con non nớt bị bỏ lại một mình lạc lõng nơi đất lạ, đi lang thang, lạc đường, từ chỗ cao lăn xuống, đầu va vào một cái cây có cái tổ chim rất lớn trên cây. Cú va chạm ấy khiến vị trí thú hạch trong não bị chấn động, biến cố đó khiến báo con ngây ngô đột ngột phá bỏ được sự kiềm hãm, ý thức lập tức trở nên tỉnh táo.

Lúc này Vinh báo con bất chợt bừng tỉnh từ trong cơn mơ, chậm rãi mở mắt ra. Cậu ngẩng đầu lên từ dưới cánh tay của hắc long Ngao Già, nhìn thấy đống lửa vẫn còn le lói ánh sáng, sau đó đột nhiên duỗi chân nhỏ của mình lên che mặt lại, chôn đầu xuống.

Thật sự không thể tin được, kiếp này đã sống lại bao nhiêu năm rồi mà cậu vẫn luôn là một nhóc báo con ngốc nghếch không rõ ý thức như vậy.

Trong phút chốc liền thấy tràn đầy ai oán, báo con quên mất móng vuốt của mình trước đó cào vào tro đã biến thành màu đen nhánh, lần này lại chà cả khuôn mặt nhỏ của mình thành một mảng đen sì.

Vinh báo con thở dài, nhìn chân trời dần dần chuyển sang trắng bệch rồi chui ra khỏi cánh tay của hắc long, cậu nhẹ nhàng bước từng bước nhỏ sau đó chạy về phía khe đá lớn trong ký ức.

Khoảng cách cũng không gần, cậu không hiểu nổi lúc trước khi mình còn ngây ngốc thì đã đi lang thang kiểu gì mà đến được nơi xa như vậy.

Vinh Minh Thời tốn chút thời gian cuối cùng cũng chạy tới nơi, nhìn đống dinh dưỡng tề được chất trong khe đá thì hài lòng đi một vòng quanh, có mấy thứ này thì trong một khoảng thời gian dài tới đây cậu có lẽ không cần phải vất vả săn mồi nữa. Vinh Minh Thời há miệng ngậm mấy túi, vung đuôi mượt mà mà men theo con đường cũ quay trở lại.

Vinh báo con tung tăng chạy về, giữa đường nghe thấy trong không trung truyền đến vài tiếng gió rít. Cậu ngửa đầu nhìn lên, thấy một phi hành khí từ trên cao đang dần bay về phía mình.

Vinh Minh Thời sững người một lúc, trong mắt báo hiện lên một tia nghi hoặc, chẳng lẽ là người máy quản gia quay lại rồi?

Nhưng rất nhanh cậu liền gạt bỏ suy nghĩ đó, vì chiếc phi hành khí kia bay rất nhanh, hiện tại cũng không phải đang hướng về phía cậu, mà là rõ ràng bay về phía hắc long đang nằm trên mặt đất.

Phi hành khí dần dần hạ xuống, báo con ngậm túi dinh dưỡng tề nằm xuống đất, móng vuốt bám chặt vào mặt đất để tránh bị luồng gió do phi hành khí tạo ra thổi bay.

Sau đó Vinh Minh Thời trơ mắt nhìn mấy người từ phi hành khí nhảy ra, nhanh chóng nhưng cẩn thận khiêng hắc long đang nằm dưới đất lên phi hành khí, sau đó phi hành khí lập tức khởi động, chỉ trong nháy mắt đã bay vυ"t lên trời rồi biến mất không còn bóng dáng.

Hành động này diễn ra nhanh chóng khiến Vinh báo con đứng từ xa quan sát mà ngây người, cậu ngơ ngác nhìn lên bầu trời, túi dinh dưỡng tề đang ngậm trong miệng cũng rơi xuống đất.

Vậy là... đi rồi sao?