Con thú nhỏ này tuy toàn thân lấm lem, bị bụi đất phủ đen kịt, trên người còn dính cả lông chim lúc ở trên cây từ hôm qua, nhưng trong ánh mắt lại không có chút uể oải nào. Ngao Già bước nhanh mấy bước đến gần, ngồi xổm xuống bên cạnh con thú nhỏ.
Vinh Minh Thời giật mình nhảy dựng, lập tức lùi lại mấy bước rồi ngồi xuống chỗ cũ, vừa lắc lắc móng vuốt dính bùn đất vừa kinh ngạc nhìn người kia sao lại quay lại, lại còn mặc nguyên bộ quần áo hôm trước bị móng vuốt rồng cào rách, thậm chí còn dính máu.
Cũng lúc này, Vinh Minh Thời mới thật sự nhìn rõ gương mặt người kia. Hôm qua trời tối, lại thêm trên mặt người này toàn là máu, giờ được rửa sạch rồi mới lộ ra gương mặt góc cạnh rõ ràng, lạnh lùng mà tuấn tú. Chỉ là sắc mặt có hơi trắng bệch, nghĩ lại thì hôm qua hắn tự ép bản thân như vậy, trắng bệch cũng là bình thường.
Mặc dù toàn thân là quần áo rách nát, sắc mặt hơi tái, nhưng khi nửa ngồi xổm xuống thì trên người hắn vẫn mang theo một loại uy nghiêm. Mới vừa thấy hắn ngồi xổm xuống, Vinh Minh Thời còn tưởng hắn muốn bắt mình.
Ngao Già nhìn phản ứng của con thú nhỏ thì đáy mắt chợt hiện lên một tia ý cười, sau đó hắn đưa tay ra về phía báo con, nói: “Tôi tên là Ngao Già, em tên gì?”
Câu hỏi này khiến Vinh báo con không biết phải trả lời thế nào, cũng không định trả lời.
Kiếp trước cậu tên là Vinh Minh Thời, sau khi trọng sinh thành thú nhân thì từ lúc mới sinh ra đã không có ai đặt cho cậu một cái tên. Người được gọi là cha mang tước vị công tước kia, chỉ biết trực tiếp giao cậu cho người máy quản gia. Mà người máy quản gia ấy từ đầu đến cuối cũng chỉ gọi cậu là “chủ nhân”.
Hơn nữa, dù cậu được người máy quản gia dạy dỗ nên có thể nghe hiểu lời người khác nói, nhưng điều đáng buồn là cậu lại không giống những thú nhân khác, hình thái thú của cậu hoàn toàn không biết nói, cũng không rõ sau này nếu có thể biến thành hình người thì liệu có thể nói được hay không.
Ngao Già mơ hồ đoán được, một con thú nhỏ hoàn toàn không có khả năng tự lập sinh tồn lại ở trên một hoang tinh như vậy, bất kể là vì chưa trưởng thành hay do chứng rối loạn lưỡng cực thì tám chín phần mười là đã bị vứt bỏ.
Trong đế quốc, tất cả thú nhân đều được cung cấp miễn phí nguồn năng lượng thạch cấp thấp, các thành phố cũng đều có học đồ điêu khắc sư chịu trách nhiệm, có thể miễn phí điêu khắc cho những thú nhân không đủ khả năng chi trả. Thế nhưng toàn thân trên dưới con thú nhỏ này lại không hề mang theo bất cứ thứ gì, ngay cả một khối năng lượng thạch ba màu cấp thấp nhất cũng không có.
Vậy thì chỉ còn một khả năng, chính là con thú nhỏ này rất có thể là đã bị vứt bỏ vì có khuyết tật.
Dù trong đế quốc có lệnh nghiêm cấm việc vứt bỏ thú nhân, nhưng có đôi khi ở một số nơi, không phải chuyện gì cũng có thể làm chu đáo như trên giấy tờ.
Bất quá, cho dù con thú nhỏ này không thể nói chuyện thì Ngao Già cũng không thấy có gì to tát. Hắn vươn tay về phía báo con, nói: “Đi với tôi nhé?”
Vinh Minh Thời ngẩng đầu nhìn hắn, nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.
Cậu không chắc người máy quản gia của mình có còn quay lại đón cậu nữa không, cũng không hiểu cái gọi là "đế đô rất nguy hiểm" kia thì rốt cuộc là nguy hiểm như thế nào.
Nói thật thì suốt mấy năm qua đối xử tốt với cậu cũng chỉ có một mình người máy quản gia lạnh lẽo vô cảm đó, lỡ như sau này nó quay lại mà không thấy cậu thì phải làm sao?
Ngao Già tiếp tục nói: “Tinh cầu này trên bản đồ không gian đã bị đánh dấu là hoang tinh. Tuy hiện tại khí hậu còn tương đối thích hợp, nhưng không bao lâu nữa tinh cầu tương ứng với hoang tinh này sẽ bước vào giai đoạn biến động mạnh theo chu kỳ, lõi trái đất của tinh cầu này sẽ bị nung chảy và bốc hơi...”
“...”
Vinh báo con đầy đầu toàn là vạch đen, giơ một chân trước đặt lên bàn tay to của Ngao Già.
Ngao Già hài lòng nắm lấy bàn chân nhỏ đen sì lấm lem đất của cậu.
Nhóc báo con này có thể nghe hiểu lời hắn nói, vậy là tốt rồi.
“...”
Mấy cảnh vệ bên cạnh im lặng không dám phát ra tiếng. Trưởng quan đại nhân, ngài thật sự thấy việc dọa dẫm (lừa gạt) một nhóc báo con đáng thương như thế này là ổn sao?
Tuy ngài nói là sự thật, nhưng cái gọi là "giai đoạn biến động mạnh" mà ngài nhắc đến, thật ra cũng phải đến hơn nửa cái hằng tinh của tinh cầu này nữa, tức là ít nhất cũng phải vài trăm năm.
Tất nhiên, việc để một nhóc báo con ở lại một hoang tinh như thế này thì rõ ràng cũng không phải là điều đúng đắn.
Sau khi Ngao Già nắm lấy bàn chân thịt của báo con thì vung tay lên, bàn tay luồn xuống dưới hai chân trước của cậu, nhấc cậu từ mặt đất lên, nhẹ nhàng lau sơ qua chân nhỏ dính bẩn rồi ôm báo con đứng dậy.
Thấy người tên Ngao Già này định mang mình đi thật rồi, Vinh Minh Thời quay đầu nhìn về phía hố đất trên mặt đất.
Ánh mắt cậu có chút tiếc nuối nhìn quả trứng đang bị chôn một nửa trong hố, đó là thứ cậu phải vất vả lắm mới nướng chín được.
Ngao Già nhìn theo ánh mắt của cậu, lập tức nhớ lại cảnh hôm qua khi báo con cố dùng răng cắn lấy quả trứng trong tổ chim. Hắn ôm báo con bằng một tay, tay kia cúi xuống nhặt quả trứng trong hố đất lên.
Lúc này Vinh báo con cảm thấy rất hài lòng, ngoan ngoãn nằm trong tay người này. Còn mấy túi dinh dưỡng tề kia thì cậu chẳng buồn nghĩ đến, cái đó thật sự là quá khó nuốt.
Rời khỏi nơi này rồi cậu nhất định sẽ tìm ra cách khác để kiếm được thứ gì đó ăn được, hơn nữa... nếu người này đã muốn dẫn cậu đi thì chắc cũng sẽ không để cậu chết đói đâu.