Chương 8: Chú báo con cô đơn (2)

Sâu trong lòng Vinh Minh Thời bỗng có một thoáng mất mát.

Con hắc long cùng cậu ngủ suốt một đêm, còn bế cậu cùng tổ chim trên ngọn cây xuống, cậu còn tưởng sẽ được ở cùng thêm một thời gian nữa.

Nhưng giờ người đã đi rồi thì Vinh Minh Thời cũng chẳng còn lý do để quay lại chỗ cũ nữa, hơn nữa tối qua cậu chỉ ăn được có một bữa qua loa, giờ đã đói bụng thế nên báo con cúi đầu cắn mở một túi dinh dưỡng tề, vùi đầu ăn.

Chỉ là vị của dinh dưỡng tề này thật sự rất khó ăn, mùi vị cực kỳ tệ, chẳng khác nào đang gặm bùn cả.

Dinh dưỡng tề do người máy quản gia chế tạo được pha chế để phù hợp với nhu cầu dinh dưỡng của cậu, nhưng hoàn toàn không có điều chỉnh hương vị theo khẩu vị.

Gắng gượng ăn xong một túi nhỏ, Vinh báo con quyết định vẫn nên mang quả trứng trước đó ra ăn thì hơn.

Lúc này ở trên phi hành khí đang di chuyển trong không gian, các y sĩ nhanh chóng xử lý vết thương trên người Ngao Già. Sau khi xử lý xong, họ tiêm một liều dược tề vào cơ thể hắn.

“Y sư, tình trạng của trưởng quan thế nào rồi?” Cảnh vệ Callan cẩn thận hỏi khẽ.

Y sư hơi cau mày, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Lần này triệu chứng rối loạn lưỡng cực của trưởng quan bộc phát, vậy mà rõ ràng lại hồi phục nhanh hơn lần trước rất nhiều.

Y sư nhìn về phía chiếc băng tay của trưởng quan. Chiếc băng tay này vốn là thiết bị phong ấn chắc chắn nhất từng được lắp đặt trên người Ngao Già, nhưng dù kiên cố đến đâu cũng không thể chống lại móng vuốt của hắc long. Khi Ngao Già cố gắng kiềm chế cơn rối loạn lưỡng cực thì chiếc băng tay này cũng bị hắn cào nát, nếu không thì khối nguồn năng lượng thạch hắc long bên trong cũng sẽ không bị rơi ra ngoài.

Y sư đưa tay mở băng tay đã bị phá hỏng trên cánh tay trái của Ngao Già, lấy ra khối nguồn năng lượng thạch hình hắc long vốn đã bị Vinh Minh Thời sửa lại hình thức ban đầu ra.

Trong khoảnh khắc này, những người xung quanh đều lập tức sửng sốt. Trong đế quốc thì không có gì quen thuộc với thú nhân hơn là nguồn năng lượng thạch, đó là con đường duy nhất để điều trị chứng rối loạn lưỡng cực ở thú nhân.

Nguồn năng lượng thạch được chia làm ba cấp bậc, loại cấp thấp là ba màu, trung cấp là hai màu và cao cấp là thuần một màu.

Cấp bậc càng cao thì hiệu quả với chứng rối loạn lưỡng cực càng tốt, dĩ nhiên tiền đề là nguồn năng lượng thạch phải được điêu khắc dựa theo hình thái thú của từng thú nhân.

Còn với thú nhân có năng lực mạnh mẽ như trưởng quan của bọn họ thì nguồn năng lượng thạch cấp thấp và trung cấp đã hoàn toàn vô dụng, chỉ có loại cao cấp thuần sắc mới có hiệu quả.

Chỉ là việc điêu khắc nguồn năng lượng thạch không đơn giản chỉ là chạm khắc lên một khối đá, mà phải cần điêu khắc sư thiết lập được cảm ứng với khối năng lượng thạch, dùng cảm giác lực để khơi dậy sức mạnh bên trong đó. Cảm giác lực hòa nhập càng hoàn toàn thì sức mạnh được kích phát càng nhiều, khối năng lượng thạch sau khi điêu khắc càng có thể tương thích với hình thái thú của thú nhân.

Vì vậy, một điêu khắc sư nguồn năng lượng thạch cần đáp ứng hai điều kiện. Một là tay nghề chạm khắc, hai là cảm giác lực.

Nguồn năng lượng thạch càng cao cấp thì yêu cầu cảm giác lực càng mạnh, thế nhưng số người có thể điêu khắc được nguồn năng lượng thạch thuần sắc cao cấp vốn đã rất hiếm, mà người có khả năng điều động được sức mạnh bên trong loại tinh thạch này để điêu khắc lại càng ít hơn.

Cho nên khối nguồn năng lượng thạch trong chiếc băng tay của trưởng quan lúc này, e là chỉ có người ở cấp bậc đại sư mới có thể làm ra được.

Chẳng lẽ đây chính là khối năng lượng thạch mới được trang bị cho trưởng quan lần này?

Thật may là có viên năng lượng thạch hắc long này, nếu không thì vết thương lần này của trưởng quan có lẽ sẽ còn nghiêm trọng hơn cả lần trước.

Khi mấy người còn đang kinh ngạc cảm thán trước tay nghề của vị điêu khắc sư đại sư kia, Ngao Già lại đột nhiên mở mắt ra. Ánh nhìn sắc bén của hắn đảo qua một vòng, không thấy bóng dáng con thú nhỏ màu trắng kia thì lập tức nhíu mày, ngồi dậy.

“Trưởng quan!” Mấy người vội cúi chào.

Đồng thời thì y sư cũng đưa khối năng lượng thạch hình hắc long trong tay lên: “Trưởng quan, lần này tình trạng của ngài tốt hơn lần trước rất nhiều, có lẽ là nhờ vào tay nghề của vị đại sư này.”

Ngao Già nhận lấy năng lượng thạch, đồng tử hơi co lại.

Khối này hoàn toàn không phải nguồn năng lượng thạch mà hắn từng lấy từ chỗ vị đại sư kia, kích cỡ và hình dạng hoàn toàn khác nhau, nhưng hắn vẫn nhận ra được, khối đá này chính là khối mà hắn từng giữ trước đó.

Ngao Già nắm chặt khối năng lượng thạch trong tay, ngược lại hỏi: “Người đâu?”

“...” Mấy người đưa mắt nhìn nhau, người nào cơ?

“Báo con đâu?”

“?” Mấy người càng thêm mơ hồ, không hiểu trưởng quan đang nói gì. Trong số họ không ai có hình thái thú là con báo, hơn nữa còn là “báo con”... trưởng quan cũng không thể nào gọi bọn họ bằng cách xưng hô như vậy.

Ngao Già hít một hơi, chẳng lẽ mấy người này đã để báo con lại trên hoang tinh đó?

Ánh mắt hắn quét qua bọn họ một lượt, rồi lập tức đứng dậy bước thẳng về phía phòng điều khiển.

Mấy cảnh vệ cùng y sư vội vã đi theo, chỉ thấy trưởng quan ra hiệu cho phi công tránh khỏi ghế, tự mình ngồi xuống ghế điều khiển, đổi hướng phi hành khí, một lần nữa bay trở lại viên hoang tinh lúc trước.

Lúc này Vinh Minh Thời đang duỗi móng vuốt bới đất, lấy quả trứng chim mà trước đó cậu để lại cho hắc long ra khỏi hố.

Vì vậy mà khi phi hành khí quay trở lại thì báo con đã lấm lem bụi đất, mặt mày xám xịt, suýt nữa còn bị luồng khí do phi hành khí tạo ra thổi bay vào hố đất.

Ngao Già bước ra khỏi phi hành khí, nhìn thấy một con thú nhỏ vừa chật vật vừa đáng thương, ánh mắt màu lam như sao trời mở to nhìn về phía hắn.