Chương 6: Công việc mệt mỏi (2)

Nhưng cậu lại không tài nào ngủ được.

Vinh Minh Thời ngẩng đầu, trừng mắt nhìn khối đá đen giữa đêm tối gần như đã chẳng thấy rõ nữa kia, sau đó đột nhiên nảy ra một ý nghĩ. Có lẽ cậu có thể dùng cái vảy rồng rơi trên mặt đất ấy?

Cậu rút ra khỏi cánh tay của người kia, đứng dậy, duỗi móng vuốt chọn một khối đá đen to hơn chút trước ngực hắc long rồi đẩy nó xuống đất. Sau đó cậu há miệng cắn lấy nó đặt lên phần băng tay của người kia, rồi cúi đầu nhặt lên một mảnh vảy rồng đen trên mặt đất.

Cạnh vảy rồng rất sắc nên Vinh Minh Thời rụt lưỡi lại, cố gắng tránh để mình bị cắt trúng. Cậu cúi đầu tới gần phần đá đen đang gắn trên băng tay, nghiêng đầu, cẩn thận dùng vảy rồng rạch một đường.

Chỉ là thử một lần này thôi, Vinh Minh Thời lại bỗng cảm nhận thấy chỗ từng có một dị vật tồn tại trong đầu mình chợt hiện lên một tia sáng rõ ràng. Không giống như mấy cơn đau đầu âm ỉ kéo dài trước kia, lần này là một cảm giác hoàn toàn khác, như thể cậu vừa chạm được đến bản chất thật sự của khối đá đen này. Cậu có một loại cảm giác rất lạ, như chính mình đang hòa vào trong khối đá, khiến cậu hiểu rõ hơn rằng chỗ nào thích hợp tạo hình đầu rồng, chỗ nào nên khắc móng vuốt hay cánh rồng.

Vinh Minh Thời lập tức tập trung hơn, nghiêng đầu sát lại khối đá đen, dùng vảy rồng mà từng chút một chỉnh sửa tỉ mỉ.

Khối đá đen ấy dưới những lần rạch cẩn thận của vảy rồng dần dần hiện ra hình dáng ban đầu, lộ ra vài nét của hình tượng hắc long.

Vì công cụ có hạn mà hình thái hiện tại của Vinh Minh Thời cũng không tiện thao tác tinh tế, nên cậu chỉ có thể làm được đến mức này. Mấy chi tiết nhỏ thì cậu hoàn toàn bất lực, nhưng ít ra hình dáng ban đầu của khối đá đen hiện tại đã khá hơn so với lúc trước nhiều.

Khi Vinh Minh Thời dừng lại rồi phun mảnh vảy rồng ra, cậu mới nhận ra nãy giờ mình chỉ mải chú ý tránh đầu lưỡi bị thương mà không để ý đến miệng, khóe miệng đã bị cạnh sắc của vảy rồng làm trầy xước. Cậu đưa lưỡi liếʍ nhẹ một cái, cũng may là vết thương không sâu.

Vinh báo con cúi đầu nhìn khối đá đen, trong lòng có chút tiếc nuối. Nếu có thể mài thêm chút nữa thì tốt biết bao.

Cậu cắn lấy khối đá đen đã được khắc thành hình hắc long nhét lại vào băng tay của người kia, sau đó lười biếng ngáp một cái.

Mơ hồ cảm thấy việc này còn khiến cậu hao tổn tinh thần hơn cả những lúc trước kia khi ở nhà cũ tỉ mẩn khắc mấy món đồ nhỏ, đến mức bây giờ mắt cậu đã bắt đầu mờ đi, gần như không mở nổi nữa.

Trong lúc mơ màng, báo con không nhận ra vừa rồi trên da của Ngao Già đang nằm dưới đất đã bắt đầu hiện ra lớp vảy đen, như thể lại sắp biến thân thêm lần nữa. Nhưng khi cậu khắc xong khối đá rồi đặt lại vào trong băng tay của người kia, những lớp vảy đó lại nhanh chóng biến mất với tốc độ kỳ lạ, đồng thời thì cả nét căng thẳng giữa hai hàng lông mày Ngao Già cũng dần dần giãn ra.