Hiệu trưởng Steri theo ánh mắt hắn mà nhìn về phía báo con.
Vị Vinh đồng học sắp nhập học kia lúc này đang lười biếng ngáp một cái, để lộ ra hàm răng báo nhỏ sắc bén, đồng thời cái đuôi đầy lông xù của cậu cũng khẽ vẫy qua một cái.
Một con thú nhỏ lười biếng, chỉ thiếu có lăn ra để lộ cái bụng lông trắng cho người ta sờ nắn nữa thôi...
Khóe miệng hiệu trưởng Steri giật giật, đến cả bộ râu cũng run theo hai cái: “Nguyên soái, người mà ngài nói... chẳng lẽ chính là Vinh đồng học sao?”
“Dĩ nhiên.” Ngao Già đáp gọn.
Hiệu trưởng Steri nghiêm túc nhìn Ngao Già: “Nguyên soái đại nhân, vì lợi ích của đế quốc nên xin ngài hãy suy xét lại. Ngài là thú nhân hắc long, kỳ động dục tuy đến khá muộn nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể phát sinh, nó sẽ làm trầm trọng thêm triệu chứng rối loạn lưỡng cực. Với sức mạnh hiện tại của ngài, nếu bệnh phát tác thì không chỉ gây tổn hại nghiêm trọng cho bên ngoài, mà nếu chẳng may ngài bị thương chính mình thì nền hoà bình và ổn định hiện tại của đế quốc có thể sẽ lại bị trùng tộc xâm phạm.”
Không phải là hiệu trưởng Steri không tin vào kỳ tài có một không hai như báo con này, mà là... Thôi được rồi, ông thừa nhận mình rất do dự. Chân báo thật sự có thể điêu khắc ra được năng lượng thạch sao? Dù cho có kiên trì luyện tập, thì cũng cần thời gian mới có được kết quả thực tế.
Nghe hiệu trưởng nói chuyện nghiêm trọng như vậy, cái đuôi đang vẫy của Vinh báo con cũng dần dần dừng lại, cậu ngẩng đầu nhìn về phía Ngao Già.
Trong khoảng thời gian này, Vinh Minh Thời ít nhiều cũng đã hiểu thêm về tình trạng rối loạn lưỡng cực ở thú nhân. Trước đây khi còn ở hoang tinh cậu đã từng tận mắt chứng kiến Ngao Già phát tác bệnh, biến thành bộ dạng rồng khổng lồ. Khi đó hắc long rơi vào trạng thái giữa tỉnh táo và mê loạn, phải dựa vào việc xé rách lớp vảy rồng trên người mình để giữ vững ý thức, khống chế ham muốn hủy diệt vô thức trong cơn phát tác.
Ngao Già đối xử với bản thân quá tàn nhẫn, khi xé vảy rồng cũng không chút nương tay.
Steri hiệu trưởng nói không sai, nếu có một ngày Ngao Già tự làm mình bị thương quá nặng...
Trong đôi mắt trong suốt của Vinh báo con ánh lên một tia trầm trọng. Cậu không muốn lại phải nhìn thấy cảnh tượng máu tươi bắn tung tóe, từng mảnh vảy rồng rơi xuống từ thân thể của Ngao Già.
Trước kia, ở hoang tinh cậu và Ngao Già vẫn còn xa lạ, có thể thản nhiên đối mặt với một con hắc long đang phát bệnh giữa không trung, nhưng hiện tại thì sao? Sau những ngày được đối xử dịu dàng và nghiêm túc như vậy, cậu không thể tưởng tượng nổi nếu phải chứng kiến cảnh tượng hắc long tự làm tổn thương bản thân mình thêm lần nữa, liệu đến lúc đó cậu có thể chịu đựng nổi không?