Chương 5: Công việc mệt mỏi (1)

Vinh Minh Thời lại ngáp một cái, duỗi móng vuốt đẩy đẩy bả vai người đang nằm, đẩy hai lần mà vẫn không đánh thức được nên đoán chừng người này nhất thời cũng chưa tỉnh lại được, cậu liền quay sang dọn sạch cỏ dại và những thứ dễ bén lửa xung quanh đống lửa, tránh để lát nữa mình ngủ quên rồi bị cháy mất.

Vinh Minh Thời nhặt được ba mảnh vảy rồng dính máu ở gần đó, trông giống như hắc diệu thạch, cạnh bên vảy còn rất sắc. Cậu dùng móng vuốt cào thử vài cái, thấy khá cứng nên chắc là có thể sử dụng như dao nhỏ. Cậu liền tha cả ba mảnh vảy đến bên cạnh người kia, biết đâu sau này bắt được con mồi còn có thể dùng đến.

Sau đó cậu lại gom thêm vài nhánh cây to từ chiếc tổ chim lớn kia, ném vào trong đống lửa. Mấy nhánh cây này chắc là do con chim lớn tha từ đại thụ về, rất cứng và khó cháy, nhưng có thể đốt được lâu. Làm xong mấy việc đó rồi, Vinh báo con lại trở về bên cạnh người kia.

Lần này cậu cũng không khách sáo nữa mà chui thẳng vào lòng người đó, định tìm một chỗ thật ấm áp dễ chịu để nằm.

Sau vài lần xoay người điều chỉnh, báo con yên ổn cuộn mình dưới cánh tay người kia. Tuy mùi máu tanh hơi nồng, còn dính lên lông cậu một ít, nhưng nhiệt độ cơ thể người này thì thật sự rất dễ chịu.

Khi Vinh Minh Thời gối đầu lên móng vuốt, nhắm mắt lại lim sắp ngủ thì bỗng nhiên nghe một tiếng “cạch” vang lên từ cánh tay người kia. Cái băng tay màu bạc vốn cố định trên cánh tay đối phương đã nứt ra, một vật màu đen từ bên trong rơi xuống đất rồi lập tức vỡ làm hai. Dưới ánh lửa chiếu rọi, hai mảnh vỡ ấy phản chiếu ra thứ ánh sáng đen nhánh óng mượt.

Vinh Minh Thời duỗi đầu ra từ dưới cánh tay hắc long mà nhìn xuống, xem một hồi rồi đưa móng vuốt đến chạm chạm hai cái, ghép thử hai mảnh lại với nhau sau đó thì hơi nhăn mặt lại, có chút khó chịu trừng mắt nhìn khối đá đen được điêu khắc thô ráp ấy.

Thứ đồ màu đen này nhìn không rõ là làm từ chất liệu gì, không phải kim loại mà cũng chẳng giống gỗ. Nhưng hình khắc trên đó là cái gì vậy?

Nếu không phải cậu từng nhiều lần thấy hình dạng bản thể của hắc long này, thì thật sự sẽ rất khó nhận ra rằng đây là bản sao điêu khắc theo hình dáng con hắc long đang nằm bên cạnh mình từ cái tạo hình thô kệch kia.

Báo con dùng hai móng vuốt ôm lấy khối đá hắc long bị vỡ kia, đặt lại lên trước ngực người này rồi nghiêng đầu nhìn kỹ, càng nhìn càng cảm thấy không vừa mắt.

Dù hắc long này vừa rồi có phát điên ở trên trời, mà trong mắt Vinh Minh Thời thì hắn có hơi ngốc thật. Nhưng uy thế mạnh mẽ cùng khí chất áp đảo kia vẫn cực kỳ đẹp đẽ cùng tràn đầy chấn động, vậy mà khối đá đen này chỉ mô phỏng được hình dáng mà chẳng có chút thần thái nào của hắc long.

Vinh báo con xoay quanh không rời, cẩn thận quan sát hai mảnh đá vỡ kia.

Kiếp trước cơ thể cậu không khỏe, từ nhỏ thì trong đầu đã có thứ gì đó rất bất thường khiến cậu thường xuyên đau đầu dữ dội đến mức ngất xỉu. Mặc dù đã phẫu thuật nhiều lần, nhưng vẫn không thể hoàn toàn chữa khỏi. Đợt phát bệnh cuối cùng khiến cậu hôn mê rất lâu, đến cuối cùng cũng không thể sống sót bước xuống khỏi bàn mổ.

Vì căn bệnh đó nên cậu không thể thực hiện quá nhiều hoạt động liên quan đến trí nhớ, không thể tham gia vào việc kinh doanh của gia tộc mà chỉ đi theo ông nội sống trong nhà cũ, chăm sóc và gìn giữ những món đồ trang trí cùng điêu khắc do tổ tiên truyền lại.

Tổ tiên nhà họ Vinh vốn là thợ thủ công, trong nhà cũ đã chất đầy các tác phẩm của người trong gia đình qua từng thế hệ. Dù những thứ đó không hẳn là trân quý, nhưng mỗi một món đều kế thừa kỹ nghệ của từng thế hệ thợ thủ công nhà họ Vinh từ thuở nhỏ cho đến khi trưởng thành. Vinh Minh Thời nhìn nhiều rồi cũng không nhịn được mà muốn động tay, bất quá thì dưới sự hành hạ của bệnh tật, thể chất của cậu không đủ để làm mấy món đồ lớn mà chỉ có thể nghịch vài món nhỏ.

Vì vậy mà hiện tại khi nhìn thấy món đồ điêu khắc hắc long vừa thô vừa vỡ nát kia, thật sự khiến cho một người có chút ám ảnh với sự hoàn hảo như Vinh Minh Thời ngứa tay muốn sửa lại ngay.

Thế nhưng, cho dù cậu có tâm cũng không có sức. Hiện tại cậu không có tay, cũng chỉ có bốn cái móng vuốt báo thôi. Chẳng lẽ cậu lại đi dùng móng vuốt báo để điêu khắc? Hay là dùng răng báo được không nhỉ?

Vì thế nên Vinh Minh Thời cố gắng ép mình dời mắt đi, không nhìn khối đá đen ấy nữa mà rúc đầu vào trong móng vuốt, ép bản thân phải ngủ.