Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thương Nhân Lười Biếng Đệ Nhất Thú Thế

Chương 49: Một cái dấu chân báo (2)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Ngao Già ở bên cạnh duỗi tay xoa đầu báo con lại, nói: “Vậy làm phiền hiệu trưởng Steri nhanh chóng xử lý, chúng tôi sẽ về nhà đợi.”

“Không không, không cần đâu, nguyên soái đại nhân. Tôi sẽ lập tức viết thông báo nhập học miễn thi cho Vinh đồng học, xin đợi một chút.” Hiệu trưởng Steri vui vẻ quay người rồi lập tức mở quang não, chỉ vài thao tác đã hoàn tất. Sau đó, ông đẩy giao diện ký tên xác nhận đến trước mặt báo con.

“Vinh đồng học, cậu chỉ cần ký tên vào chỗ này là được, như vậy thông báo nhập học sẽ được gửi trực tiếp đến quang não của cậu.”

Ngao Già nói: “Hiệu trưởng Steri, cứ gửi vào quang não của tôi là được.”

Hiệu trưởng Steri ngạc nhiên: “Vì sao?”

“Cậu ấy vẫn chưa được trang bị quang não.”

Hắc Long đại nhân nói với vẻ đương nhiên.

“...”

Hiệu trưởng Steri cảm thấy đầu mình như muốn nứt ra một chút.

Phải biết là gần như toàn bộ người dân trong đế quốc đều có quang não, kể cả trẻ con ba tuổi cũng có loại quang não chuyên dụng dành cho nhi đồng. Vậy mà Vinh đồng học lại không có? Lẽ nào cậu ấy còn chưa biết sử dụng quang não luôn sao?

Hiệu trưởng Steri hít sâu một hơi.

Không sao không sao, kỳ tài có một không hai thường hành xử khác người, trong lịch sử cũng từng có tiền lệ. Ví dụ như vị thánh nhân đã phát hiện ra năng lượng thạch có khả năng chữa trị chứng rối loạn lưỡng cực ở thú nhân, chẳng phải cũng là một thú nhân nửa người nửa cá rất đặc biệt kia sao?

Lúc này, Vinh báo con đang nhìn vào vị trí đánh dấu nơi cần học sinh ký tên.

Sau khi trầm mặc một lúc, Vinh báo con giơ chân nhỏ bên phải lên rồi ấn xuống màn hình, để lại một dấu chân báo hình hoa mai to tướng ngay chỗ ký tên.

Ký tên... lại là một dấu chân báo như vậy?

Khóe miệng hiệu trưởng Steri co giật nhẹ. Vậy ra, Vinh đồng học này thật sự còn không biết viết chữ...

Hiệu trưởng âm thầm lặp lại trong lòng ba lần, kỳ tài có một không hai, hành xử khác người.

Sau đó, ông vẫn rất vui vẻ gửi thông báo nhập học miễn thi đến cho vị Hắc Long nguyên soái kia.

Ngao Già lập tức nhận được thông báo nhập học do hiệu trưởng Steri gửi đến. Sau khi đã xác nhận xong, hắn đứng dậy nói: “Nếu đã xong việc, vậy chúng tôi xin phép không làm phiền thêm.”

Hiệu trưởng Steri cười gật đầu, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng hỏi: “Nguyên soái đại nhân, ngài thật sự không cần tôi tiếp tục điêu khắc nguồn năng lượng thạch cho ngài sao?”

Ngao Già đưa tay bế báo con bên cạnh lên, xoa xoa chân nhỏ của cậu, cúi đầu nhìn rồi nói: “Hiệu trưởng Steri cũng thấy rồi đấy, bây giờ tôi đã có điêu khắc sư chuyên trách của riêng mình.”
« Chương TrướcChương Tiếp »