Chương 48: Một cái dấu chân báo (1)

Hiệu trưởng Steri lại nói: “Nếu không có cảm giác lực thì cho dù có lệnh đặc biệt, học viện chúng tôi cũng không thể đặc cách cho cậu nhập học được.”

Vinh báo con quay đầu nhìn về phía Ngao Già.

Ngao Già nói: “Hiệu trưởng Steri, tạm thời cậu ấy vẫn chưa học được cách nói chuyện khi ở hình thú, có vấn đề gì ngài cứ hỏi tôi là được.”

“...”

Hiệu trưởng Steri lúc này mới thật sự hiểu vì sao nguyên soái lại phải đích thân mang theo lệnh đặc biệt đến đây.

Nghĩ đến việc một nhóc báo con với hình thái ấu thú, lại còn không biết nói chuyện sắp sửa vào lớp kiến tập điêu khắc sư của học viện, hiệu trưởng liền cảm thấy hơi đau đầu. Dù sao đây cũng là học viện điêu khắc sư hàng đầu, nổi tiếng với sự nghiêm túc trong nghiên cứu học thuật, thật sự có thể đặc cách cho một nhóc báo con đặc biệt như vậy vào học sao?

Hiệu trưởng Steri nói: “Nguyên soái đại nhân, chi bằng để cho đồng học Vinh Minh Thời làm một vài thí nghiệm đi. Nếu cảm giác lực phù hợp với tiêu chuẩn kiến tập điêu khắc sư, vậy thì chúng tôi có thể cân nhắc.”

Ngao Già gật đầu.

Vì vậy, hiệu trưởng Steri liền gọi thư ký mang thiết bị đo cảm giác lực tới.

Chẳng bao lâu sau, một thiết bị trông khá giống với quả cầu tĩnh điện được mang đến đặt lên mặt bàn trước mặt Vinh báo con.

“Đặt tay... móng vuốt lên đó là được rồi.” Hiệu trưởng Steri nói.

Vinh báo con nhìn nhìn quả cầu đó, rồi nâng chân nhỏ bên phải của mình đặt lên trên bề mặt quả cầu.

Chỉ thấy quả cầu tĩnh điện trong suốt lập tức bùng phát ra một luồng ánh sáng mãnh liệt, suýt chút nữa đã làm chói mù mắt hiệu trưởng Steri.

Đây là cảnh tượng mà cả đời ông chưa từng chứng kiến. Dù hiện tại ông được tôn xưng là điêu khắc sư cấp đại sư, nhưng cảm giác lực của ông cũng chỉ đạt được chưa đến một phần mười độ sáng mà báo con này vừa kích phát ra.

Một kỳ tài có một không hai! Nếu đã là kỳ tài có một không hai thì đương nhiên sẽ có những điểm đặc biệt riêng rồi, mà việc duy trì hình thái thú cũng có thể xem là một dạng đặc thù.

Hiệu trưởng Steri hoàn toàn không nghĩ ra còn ai có thể phù hợp với cách hình dung này hơn nữa. Ông cười tươi như hoa, vội vàng đứng dậy từ sau bàn làm việc mà bước đến trước mặt Vinh Minh Thời nói: “Vinh đồng học, cảm giác lực của cậu vô cùng xuất sắc, rất phù hợp với yêu cầu cảm giác lực của học viện chúng tôi dành cho điêu khắc sư.”

Vinh Minh Thời thu chân nhỏ đang đặt trên quả cầu tĩnh điện lại, nhìn về phía hiệu trưởng Steri đã có thái độ thay đổi hoàn toàn so với ban nãy.

Ừm… chẳng lẽ cậu thật sự là có thiên phú hơn người? Bản thân cậu thì lại hoàn toàn không cảm thấy vậy chút nào.