Chương 47: Mời nguyên soái ngồi (4)

Bất quá nếu là thú thành niên bình thường cũng sẽ không duy trì hình thái ấu thú như thế này, vì vậy Steri mơ hồ có một suy đoán: “Cậu ấy không thể biến thành hình người được sao?”

Ngao Già gật đầu.

Hiệu trưởng Steri hơi giật giật râu, có chút khó tin mà nhìn nguyên soái đại nhân.

Vậy ra ngài mang một con báo con đến đây nhập học, chẳng lẽ định để báo con này dùng móng để điêu khắc chắc?

Vậy thì chẳng phải sẽ trở thành trò cười của học viện sao...

“Nguyên soái đại nhân, chuyện này e là không thích hợp cho lắm. Ngài cũng biết, bất cứ thú nhân nào muốn nhập học đều phải trải qua khảo hạch nghiêm ngặt, chỉ khi vượt qua thì mới được nhận vào trường. Hơn nữa ngài vừa nhắc đến chương trình kiến tập điêu khắc sư, điều này là hoàn toàn không thể.”

Ngao Già nói: “Hiệu trưởng Steri, học viện có danh ngạch miễn khảo thí.”

Hiệu trưởng Steri hơi sững người. Học viện đúng là có danh ngạch miễn khảo thí, đó là chế độ đặc biệt dành cho các công ty tài nguyên tinh tế. Những công ty đó hàng năm sẽ cung cấp nguồn năng lượng thạch tiêu hao cho học viện, đặc biệt là nguồn năng lượng thạch cấp thấp còn được cung ứng miễn phí không giới hạn.

Ngao Già đưa ra lệnh đặc biệt cho phép từ công ty tài nguyên tinh tế cho hiệu trưởng Steri xem.

Hiệu trưởng Steri nhìn con dấu mã hóa cá nhân của mình trên lệnh đặc biệt đó, trầm mặc hồi lâu rồi mới nói: “Đây đúng là lệnh đặc biệt của học viện.”

Danh ngạch miễn khảo thí dành cho công ty tài nguyên tinh tế mỗi năm đều có, và luôn luôn bị cạnh tranh rất gay gắt. Nhưng đây lại là lần đầu tiên có người thực sự mang lệnh đặc biệt đến xin danh ngạch này.

Hiệu trưởng Steri lại nhìn về phía báo con đang ngồi ở trên ghế.

Hình thú... lại còn là hình thái ấu thú, chuyện này chắc chắn sẽ trở thành tin tức chấn động trong năm của học viện.

Hiệu trưởng Steri âm thầm thở dài, rồi nói: “Vinh Minh Thời đúng không, vậy tôi hỏi cậu một vài câu đơn giản nhé. Trình độ cảm giác lực của cậu hiện tại là bao nhiêu? Đã từng làm thí nghiệm cảm giác lực chưa?”

Vinh báo con lắc đầu, cảm giác lực là gì thì hiện tại cậu vẫn chưa hiểu rõ.

Tuy báo con này gật đầu hay lắc đầu đều rất ngoan ngoãn, nhưng việc không mở miệng trả lời vẫn khiến hiệu trưởng Steri có hơi lo lắng, cảm thấy có phần thiếu lễ phép. Ông âm thầm nghĩ liệu báo con này có phải là kiểu tính cách kiêu ngạo không, sau này vào học viện rồi liệu có dựa vào danh nghĩa của nguyên soái mà hành xử ngang ngược hay không?