Chương 46: Mời nguyên soái ngồi (3)

Lúc thư ký hiệu trưởng dẫn người vào, hiệu trưởng Steri vẫn còn đang chăm chú nghiên cứu bản vẽ mà nguyên soái đại nhân từng cung cấp cho ông.

Vì thế mà ngay khi báo con bước vào, đã thấy một mô hình hắc long khổng lồ được phóng đại trên bản vẽ lập thể 3D.

Không biết là dây thần kinh nào bị chạm vào mà cậu đột nhiên lại cảm thấy trong lòng rất khó chịu, chỉ cần nghĩ đến việc đã từng có người nghiên cứu hắc long này một cách rõ ràng như thế, móng vuốt báo trên tay liền không kìm được mà hiện ra móng sắc bén, cào vào trên mu bàn tay của Ngao Già.

Vinh báo con cào với lực không đủ để làm Ngao Già bị thương, hắn chỉ là duỗi tay ra chậm rãi vuốt dọc theo sau gáy báo con, sau đó nắm nhẹ phần lưng cổ của cậu.

Lúc này Vinh Minh Thời mới hoàn hồn mà ngoan ngoãn thu móng vuốt đang cào lại, chỉ dùng đôi mắt báo trong veo nhìn chằm chằm về phía hình ảnh hắc long bên kia.

Trong lòng bỗng thấy khó chịu mà không hiểu lý do là gì.

Lúc này Hắc Long đại nhân lại cất giọng uy nghiêm, không để ai từ chối nói: “Hiệu trưởng Steri, tôi muốn thu hồi lại bản thiết kế ban đầu.”

Hiệu trưởng Steri hơi nhíu mày lại nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ đem toàn bộ tư liệu đã mã hóa mà Ngao Già từng cung cấp gửi trả lại cho hắn một lần nữa.

Hiệu trưởng Steri chỉ vào ghế: “Nguyên soái, mời ngồi.”

Ngao Già hơi mỉm cười: “Hiệu trưởng Steri, ngài cứ gọi tôi Ngao Già là được rồi.”

“Nguyên soái đại nhân nói đùa rồi.” Hiệu trưởng Steri khẽ cười, rót cho Ngao Già một ly nước, tiện thể còn liếc mắt dò xét con thú nhỏ mà Ngao Già đang ôm trong lòng.

Đây chắc là một đứa nhỏ đúng không? Chẳng lẽ nguyên soái đại nhân đã bí mật kết hôn và có con rồi?

Ngao Già đặt báo con ngồi xuống bên cạnh ghế, Vinh báo con cũng rất phối hợp mà ngồi nghiêm chỉnh bên ghế, ánh mắt nghiêm túc nhìn vị lão nhân ở đối diện.

Sau đó Ngao Già lại lên tiếng: “Vinh Minh Thời, lần này đến để nhập học chương trình kiến tập điêu khắc sư.”

Hiệu trưởng Steri vẫn giữ nguyên nụ cười: “Thú con thì có thể trực tiếp học ở trường phụ thuộc của học viện điêu khắc sư, việc sắp xếp cũng rất đơn giản.”

“Là thú thành niên.”

Nụ cười của hiệu trưởng Steri khựng lại đôi chút, ông nhìn báo con ngồi bên cạnh: “Thú thành niên?”

Vinh báo con nghiêm túc gật đầu. Hiện giờ cậu mười chín tuổi, kiếp trước còn sống đến hai mươi ba tuổi, tính thế nào thì cũng là thú thành niên rồi.

Hiệu trưởng Steri nghiêm túc đánh giá nhóc báo con đang ngoan ngoãn ngồi xổm trên ghế, ánh mắt trong trẻo, hành vi tự nhiên, hoàn toàn không giống với dáng vẻ của một thú nhân đang phát tác chứng rối loạn lưỡng cực rơi vào trạng thái ấu thể hay là có vấn đề về tinh thần.