Chương 44: Mời nguyên soái ngồi (1)

Vinh báo con hé miệng nhỏ ra để lộ đôi răng nanh sắc nhọn, nhẹ nhàng phát ra một tiếng gọi: “Ngao tức.”

Ngao Già.

Con hắc long nào đó đang ngủ say cũng không bị một tiếng gọi nhẹ nhàng chậm rãi của báo con đánh thức, hắn vẫn nhắm mắt tựa như thực sự ngủ rất yên bình, vui vẻ.

Vinh báo con buông móng vuốt ra, nhẹ nhàng hoạt động thân mình, đỉnh đỉnh cánh rồng của Ngao Già rồi chui vào, sau đó dựa vào đầu rồng tuy không mềm mại nhưng rất ấm áp của hắc long mà nằm sấp ở đó, cũng đặt đầu mình lên chân nhỏ rồi nhắm mắt lại.

Có lẽ tiếp theo cậu có thể điêu khắc một con hắc long đang ngủ say...

Ngáy nhỏ, bụng phình ra, cánh nhỏ nhỏ, móng vuốt rồng ôm lấy cái đuôi của chính mình mà ngủ, một con hắc long bản Q...

Khóe miệng Vinh báo con mang theo nụ cười có chút đắc ý, mơ mơ màng màng suy nghĩ mà cái đuôi lông xù khẽ đánh một vòng, sau đó dán sát vào cổ hắc long.

Mãi đến khi tiếng hô hấp nhẹ nhàng chậm rãi của báo con truyền đến, hắc long đang ngủ say mới mở mắt ra rồi khẽ nghiêng đầu, liếc nhìn báo con đang ngủ say dưới cánh rồng của mình.

Đúng lúc này thì cảnh vệ trưởng Callan xin được phép tiến vào, Ngao Già liếc nhìn về hướng phát ra âm thanh làm người ta chú ý kia, sau đó cho phép Callan tiến vào.

Mà đúng lúc đó, cảnh vệ trưởng Callan với cái đầu tràn đầy sự tò mò của mình vừa đẩy cửa bước vào, đã lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn động.

Một con hắc long dài khoảng hai mét đang nằm trên mặt đất, chiếm cứ trung tâm của căn phòng mà hơi hơi mở cánh rồi khép lại quanh một con báo con trắng muốt.

"..." Hình như trước giờ họ chưa từng nhìn thấy trưởng quan của mình khi biến thành dáng vẻ này mà tình huống lại hòa bình như vậy.

Cho nên trưởng quan đại nhân à, ngài... ngài có phải là có hơi bất công quá rồi hay không?

Ngay sau đó, ánh mắt lạnh lẽo và sắc bén của trưởng quan bọn họ đã quét tới.

Hắc long hạ thấp giọng nói trầm khàn: “Có chuyện gì?”

Cảnh vệ trưởng Callan há miệng mấy lần mới tìm lại được tiếng nói của mình: “Trưởng quan, là... là bệ hạ gọi video trò chuyện.”

Yến hội hoàng thất sắp bắt đầu, vào lúc nhạy cảm như vậy mà nguyên soái đế quốc lại tuyên bố mình bị trọng thương không thể ra mặt, bệ hạ đương nhiên là kinh ngạc nhưng nếu trực tiếp hỏi thì lại không tiện.

Chẳng qua trưởng quan đại nhân đã chặn tín hiệu bên ngoài trên quang não, nên cuộc video trò chuyện của bệ hạ tự nhiên sẽ được truyền đến trên phi hành khí.

Ngao Già xoay đầu rồng sang chỗ khác, vẫn đặt trên chân rồng của mình: “Ngươi nhận video trò chuyện thay ta đi.”