Chương 43: An ủi ai vậy (2)

Vinh báo con mang theo tâm tư đó, liền hoàn toàn quên mất mục đích Ngao Già hóa hình thú là để dạy cậu nói chuyện, chỉ biết ngẩng đầu mà chăm chú quan sát con hắc long trước mặt.

Càng nhìn, Vinh báo con càng nhận ra một số chi tiết thực sự vẫn còn thiếu sót.

Đôi đồng tử dựng đứng màu vàng kim của Hắc Long đại nhân hiện lên một tia ý cười, hắn thuận thế bò thấp người xuống, thu lại đôi cánh rồng, đồng thời vung đuôi rồng ra phía trước mà vòng tới bên móng vuốt, sau đó nhẹ nhàng dùng móng vuốt rồng nhấc báo con đang chuyên chú đánh giá mình mà đặt lên lưng.

Vinh Minh Thời không chút khách khí nhảy thẳng lên đầu rồng, chăm chú quan sát từng chi tiết trên đầu rồng của Ngao Già. Để có thể nhìn rõ hơn thì cậu còn nằm rạp xuống, từ trên cao cúi đầu nghiên cứu kỹ đôi mắt rồng.

Đồng tử vàng kim của Ngao Già hơi co lại, nhìn báo con đang ghé sát trán vào mình để quan sát mà chẳng hiểu vì sao trong lòng hắn càng trở nên mềm mại hơn. Nhóc báo con này tuy chưa từng trải qua bất kỳ khóa đào tạo nào dành cho điêu khắc sư, nhưng hành vi của cậu lại rất phù hợp với một người có tu dưỡng nghề nghiệp.

Quan sát tinh tế, tỉ mỉ quan sát.

Hơn nữa, bộ dáng mải mê ấy của báo con khiến Ngao Già có cảm giác như cậu dường như đã có ý tưởng cho lần điêu khắc tiếp theo.

Loại tâm trạng không mang theo bất kỳ mục đích nào, chỉ đơn thuần là vì điêu khắc mà điêu khắc, lại còn lấy hình thú của hắn làm mẫu như thể đó là hình dạng nguyên thủy nhất của báo con, khiến trong lòng hắc long Ngao Già dâng lên một thứ cảm giác bình yên lặng lẽ mà trước nay chưa từng có.

Hắc long khẽ nhếch môi cười, chậm rãi đặt đầu rồng lên đôi tay rồng của hắn, tùy ý để cho nhóc báo con kia lật qua lật lại trên cơ thể hình thú đã thu nhỏ sau khi khống chế sức mạnh của mình.

Đợi đến khi báo con cuối cùng cũng cảm thấy hài lòng, đem mọi chi tiết trên thân con hắc long đen tuyền xinh đẹp hoàn mỹ kia quan sát kỹ lưỡng hết lần này đến lần khác, cậu mới từ trên cánh rồng trượt xuống, sau đó có chút ngượng ngùng nhớ xem Ngao Già biến thành hình thú là để làm gì ấy nhỉ?

Vinh Minh Thời vội vàng quay lại nhìn Ngao Già, nhưng vừa ngẩng đầu lên thì cậu khựng lại.

Ngao Già đã ngủ rồi.

Đôi đồng tử dựng đứng màu vàng kim tuyệt đẹp kia đã khép lại, từng làn hơi thở phảng phất có chút nóng hổi, mang theo hương vị như lửa nhẹ nhàng tỏa ra từ mũi hắc long, bao phủ lấy báo con đang đứng trước mặt hắn.

Có cảm giác như sắp bị thiêu đốt nên Vinh Minh Thời theo bản năng mà lùi lại một chút, sau đó lại chậm rãi bước nhẹ trên tay rồng để tiến đến gần. Cậu giơ bàn chân nhỏ lên, cách một khoảng mà khẽ khàng sờ sờ vào chiếc mũi kia.