Tuy vậy nhưng báo con này bị đả kích cũng không phải kiểu dễ dàng bỏ cuộc. Dù có hơi rối rắm nhưng cậu vẫn rất tích cực và phối hợp nghiêm túc khi học cùng Ngao Già, từng chút một cố gắng điều khiển đầu lưỡi báo và dây thanh, kiên trì luyện nói từng tiếng một.
Cuối cùng sau hơn một ngàn lần lặp lại, Ngao Già duỗi tay xoa đầu nhóc báo con đang nằm sấp với ánh mắt lơ mơ: “Nói rất tốt, tiến bộ nhiều rồi.”
“...?”
Vinh báo con động động lỗ tai, ngẩng đầu nhìn Ngao Già với vẻ đầy nghi ngờ.
"..." Câu đó là nói để an ủi ai vậy.
Từ đầu đến cuối, ngoài câu “Ngao tức” mơ hồ hơi giống với tên của Ngao Già ra thì cậu chẳng thấy mình có chút tiến bộ nào cả.
Ngao Già thấy trong mắt thú con hiện lên vẻ nghi hoặc nghiêm trọng mà khóe miệng khẽ cong lên, tay hơi dùng sức xoa đầu cậu một chút: “Hay là, tôi biến thành hình thú dạy em nhé.”
Vinh Minh Thời lập tức ngẩng đầu, đôi mắt trong veo chăm chú nhìn Ngao Già.
Thật có thể sao? Phòng này đủ rộng không?
Ngao Già duỗi tay bế báo con từ trên bàn lên, đứng dậy rồi bước ra khỏi phạm vi bàn làm việc, đi tới khoảng trống rộng rãi hơn ở trong phòng.
Sau đó thì chỉ trong nháy mắt, Vinh báo con liền cảm thấy bàn tay to đang ôm mình bỗng thay đổi, biến thành một đôi móng vuốt rồng mạnh mẽ hữu lực. Ngao Già trước mắt cũng đã trở về dáng vẻ của hắc long mà cậu từng nhìn thấy trên hoang tinh.
Điểm khác biệt duy nhất là lần này hình thể của hắc long đã thu nhỏ lại, vừa đủ để đứng trong khoảng trống của căn phòng này một cách hợp lý.
Chỉ là, giờ phút này Vinh báo con nào còn tâm trí để học nói nữa. Cậu duỗi bàn chân báo lông xù của mình ra, ấn lên lớp vảy đen bóng như đá hắc diệu của cánh tay rồng vạm vỡ, rồi nhìn về phía đôi cánh rồng tuyệt đẹp.
Ừm...
Trước đó khi cậu điêu khắc thì hình như phần cánh này không đủ tinh tế, thiếu đi một chút lực lượng và cảm giác máu thịt chân thật. Có hơi nhiều sức tưởng tượng nhưng lại thiếu đi sự chân thực, so với cánh rồng của Ngao Già thì thực sự chưa đủ sống động.
Lúc trước trên hoang tinh, cậu chỉ được tiếp xúc với hình thái hắc long này trong một khoảnh khắc ngắn ngủi tựa như kinh hồng thoáng qua. Tuy đã nắm bắt dáng vẻ khá sinh động và khí thế của hắc long, nhưng ở một vài chi tiết nào đó thì vẫn còn đôi chút sai lệch.
Có lẽ lần sau khi tìm được loại nguyên liệu thích hợp, cậu có thể chạm khắc đôi cánh rồng ấy tốt hơn một chút.