Sau khi mọi việc đã được quyết định, Ngao Già rời khỏi phòng làm việc.
Không ngờ khi vừa mở cửa bước vào đã thấy báo con đang ngồi ngay ngắn trên ghế, ánh mắt cậu lại không nhìn hắn mà là dừng lại phía sau lưng hắn.
Ngao Già quay đầu liếc nhìn phía sau một cái: “Đang nhìn gì thế?”
Vinh Minh Thời kinh ngạc nhìn hắn, cậu tất nhiên là đang nhìn xem Ngao Già sắp xếp vị thầy nào đến để dạy mình học nói.
Đôi mắt trong veo của báo con gần như có thể nhìn thấu, khiến Ngao Già dễ dàng đoán được sự nghi hoặc trong lòng cậu. Vì vậy Hắc Long đại nhân liền mở miệng: “Không có người khác, tôi sẽ dạy em nói chuyện.”
Sau đó thì không hề có bất kỳ công cụ hỗ trợ nào, chỉ có một người một báo con ngồi đối diện với nhau.
Ngao Già nhìn báo con bị mặt bàn chắn mất, chỉ lộ ra mỗi cái đầu ngoan ngoãn thì cảm thấy có chỗ nào đó không được dễ chịu cho lắm. Thế là hắn đưa tay nắm lấy chân nhỏ của báo con, đặt cậu ngồi lên mặt bàn.
Khi tầm mắt đã ngang hàng rồi thì Hắc Long đại nhân cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái.
Và thế là buổi học bắt đầu.
Ngao Già bình tĩnh nói: “Nguồn năng lượng thạch.”
Vinh báo con nghiêm túc học theo: “Tức ngao tức.”
Ngao Già không cười, tiếp tục bình tĩnh nói: “Điêu khắc sư.”
Vinh báo con vô cùng nghiêm túc lặp lại: “Tức ngao tức.”
Ngao Già cố nhịn cười, vẫn giữ giọng bình tĩnh: “Chú báo con.”
Vinh báo con: “...”
Ngao Già thản nhiên nói tiếp: “Ngao Già.”
Vinh báo con ngừng một chút, chậm rãi nói: “Ngao tức.”
Vị Hắc Long lão sư nào đó hơi nhếch khóe môi lên, gật đầu tán thưởng: “Rất tốt, tiếp tục.”
“Nguồn năng lượng thạch.”
“Tức ngao tức.”
“Điêu khắc sư.”
“Tức ngao tức.”
"..." Lặp đi lặp lại không ngừng.
Từ chỗ ngồi ngay ngắn ban đầu, đến cuối cùng thì nhóc báo con nào đó đã nằm sấp xuống bàn, trong đôi mắt màu lam trong suốt tràn đầy rối rắm. Có ai có thể nói cho cậu biết, hình thú thật sự có thể nói chuyện thật sao?
Không thể không thừa nhận rằng Hắc Long đại nhân là một người vô cùng kiên nhẫn. Sau vô số lần lặp lại, Vinh báo con bắt đầu cảm thấy mình đã sắp không còn hiểu nổi hai câu “nguồn năng lượng thạch” và “điêu khắc sư” nữa, trong đầu chỉ toàn là âm thanh “tức ngao tức” do chính mình phát ra… Quả thực giống như một cơn ác mộng!
Kiếp trước Vinh Minh Thời vì vấn đề ở đầu óc nên chưa từng tiếp xúc với những việc đòi hỏi trí nhớ cao, nhưng thi thoảng vẫn nghe được ông nội nói vài câu chuyện về việc làm ăn của gia tộc nên cậu vẫn có thể hiểu được, thậm chí có đôi khi còn đưa ra một hai lời gợi ý. Khi đó ông nội thường cảm thán rằng nếu đứa cháu này không bị đau đầu thường xuyên, thì nhất định sẽ có được thành tựu lớn. Cũng chính vì lời nói đó, mà Vinh báo con vẫn có chút tự tin vào khả năng lĩnh hội của mình.
Nhưng cậu hoàn toàn không ngờ, việc học nói lại khó đến thế...